NGƯỜI TRỞ VỀ MUỘN
Sau chiến tranh, làng mở hội.
Người đi xa trở về.
Có người chống nạng.
Có người tóc đã bạc.
Nhưng vẫn trở về.
Trong số đó, có một người về rất muộn.
Khi mọi người đã ổn định cuộc sống.
Anh mới xuất hiện.
Lặng lẽ.
Không ai nhận ra ngay.
Chỉ khi anh gọi tên một người bạn cũ…
mọi người mới sững lại.
– “Cậu… còn sống à?”
Anh cười:
– “Tôi chỉ… về chậm hơn thôi.”
Hóa ra, anh bị thương, lạc đơn vị, sống ở nơi khác nhiều năm.
Không liên lạc được.
Nhưng chưa bao giờ quên đường về.
Đêm ấy, cả làng thức rất khuya.
Nghe anh kể chuyện.
Có những mất mát không thể bù đắp.
Nhưng có những cuộc trở về…
dù muộn…
vẫn khiến người ta tin rằng:
Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ… nhưng không thể lấy hết hy vọng.



