NGƯỜI TRỞ VỀ PÁC BÓ
au gần ba mươi năm bôn ba ở nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc luôn hướng về quê hương.
Ngày 28 tháng 1 năm 1941, Người trở về Việt Nam qua khu vực biên giới Việt – Trung thuộc tỉnh Cao Bằng.
Đó là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời hoạt động cách mạng của Người.
Sau nhiều năm xa Tổ quốc, Nguyễn Ái Quốc trở về không phải với một đoàn quân lớn hay những điều kiện vật chất đầy đủ. Người trở về giữa núi rừng Pác Bó, nơi cuộc sống còn vô cùng thiếu thốn.
Pác Bó trở thành nơi Người trực tiếp lãnh đạo cách mạng.
Trong điều kiện thiếu thốn, Người sống và làm việc gần gũi với đồng bào. Hang Pác Bó trở thành nơi ở, nơi làm việc và cũng là địa điểm gắn với nhiều quyết định quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Bữa ăn của Người rất giản dị. Cuộc sống thiếu thốn nhưng tinh thần làm việc luôn khẩn trương.
Từ Pác Bó, Nguyễn Ái Quốc tập trung xây dựng lực lượng, củng cố phong trào cách mạng và chuẩn bị cho một thời cơ lịch sử.
Tháng 5 năm 1941, Hội nghị Trung ương lần thứ tám được tổ chức tại Pác Bó. Hội nghị xác định nhiệm vụ giải phóng dân tộc là nhiệm vụ cấp bách hàng đầu.
Đây là một bước chuyển quan trọng trong đường lối cách mạng, đặt cơ sở cho việc tập hợp sức mạnh toàn dân tộc.
Từ những núi rừng Cao Bằng, phong trào cách mạng từng bước phát triển.
Năm 1945, thời cơ cách mạng xuất hiện. Nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tiến hành Tổng khởi nghĩa giành chính quyền.
Nhìn lại hành trình ấy, Pác Bó không chỉ là một địa danh lịch sử.
Đó còn là biểu tượng của ý chí trở về với dân tộc, gần dân, dựa vào dân và chuẩn bị cho ngày đất nước giành độc lập.
Bài học cho tuổi trẻ: Muốn làm nên những việc lớn, trước hết phải biết bắt đầu từ những điều thiết thực; phải gần gũi với nhân dân, hiểu thực tiễn và kiên trì theo đuổi mục tiêu.



