Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Trở Về Sau Cuộc Chiến

Ông Nguyễn Đức Phong là cựu chiến sĩ bộ binh trở về sau chiến tranh với một mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Ông kể về cuộc gặp gỡ ám ảnh nhất đời mình sau ngày hòa bình.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Phi Đa (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Đức Phong trở về quê sau gần tám năm chiến đấu.

Cả làng ra đón những người lính trở về trong tiếng reo vui, cờ hoa rực đỏ.

Nhưng giữa dòng người ấy, ông nhìn thấy một người mẹ già đứng lặng ở cuối sân đình — mẹ của người bạn thân nhất ông, liệt sĩ Lê Văn Toản.

Bà bước đến, run run nắm tay ông rồi hỏi:

“Con… có ở bên nó lúc cuối không?”

Câu hỏi ấy khiến ông nghẹn lời.

Ông nhớ lại trận đánh năm 1974, khi Toản đã đẩy ông xuống chiến hào trước khi trúng đạn thay bạn.

Ông gật đầu.

Người mẹ già lấy trong túi áo ra một gói vải nhỏ:

“Nó gửi về cho bác bức thư này trước ngày đi… dặn nếu nó không về thì nhờ bác đưa cho con.”

Trong gói là bức thư chưa kịp trao.

Ông Phong mở thư ngay tại sân đình.

Nét chữ người bạn cũ run run:

“Nếu con không về, mẹ đừng khóc. Ngoài kia có đồng đội của con trở về… xin mẹ hãy coi họ như con mình.”

Người mẹ ôm lấy ông mà khóc.

Từ ngày ấy, năm nào ông Phong cũng sang thắp hương cho bạn và gọi bà là mẹ.

Ông thường nói:

“Chiến tranh kết thúc không phải khi tiếng súng ngừng… mà khi người sống học cách mang theo người đã khuất để tiếp tục sống.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn