Người Trở Về Sau Danh Sách Liệt Sĩ
Ông Phúc trở về làng vào một buổi chiều lặng gió. Trong nhà văn hóa xã, tên ông đã được khắc trên bia liệt sĩ từ mười năm trước. Ngày ấy, giấy báo tử gửi về, mẹ ông khóc đến mù mắt. Không ai biết ông bị thương nặng, được dân làng khác cứu và mất trí nhớ nhiều năm. Ngày ông đứng trước tấm bia, không ai nhận ra. Ông cũng không nói mình là ai. Ông chỉ lặng lẽ thắp nhang cho chính cái tên mình. Với ông, người đã chết là người lính năm xưa; người trở về chỉ là một con người khác — sống để nhớ thay c
Ông Phúc trở về làng vào một buổi chiều lặng gió. Trong nhà văn hóa xã, tên ông đã được khắc trên bia liệt sĩ từ mười năm trước. Ngày ấy, giấy báo tử gửi về, mẹ ông khóc đến mù mắt. Không ai biết ông bị thương nặng, được dân làng khác cứu và mất trí nhớ nhiều năm.
Ngày ông đứng trước tấm bia, không ai nhận ra. Ông cũng không nói mình là ai. Ông chỉ lặng lẽ thắp nhang cho chính cái tên mình. Với ông, người đã chết là người lính năm xưa; người trở về chỉ là một con người khác — sống để nhớ thay cho những người không còn.



