Bài viết

NGƯỜI TRỞ VỀ SAU KHÓI LỬA

NGƯỜI TRỞ VỀ SAU KHÓI LỬA

Lào Cai13/05/2026Đoàn xã Thác Bà (Đoàn xã Thác Bà)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày hòa bình lập lại, bác trở về quê khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.

Con đường làng năm ấy vẫn nhỏ như ngày bác đi, nhưng mọi thứ dường như đã khác. Hàng tre trước ngõ cao hơn, mái nhà cũ đã bạc màu theo mưa nắng, còn mẹ bác thì già đi rất nhiều.

Bác kể, lúc bước xuống xe, điều đầu tiên bác nhìn thấy là mẹ đứng ở đầu ngõ.

Bà không chạy đến.

Chỉ đứng lặng đi rất lâu.

Bởi bà đã từng nghĩ… sẽ không còn được gặp lại con mình nữa.

Chiến tranh lấy đi của người lính nhiều thứ lắm.

Có người mất một phần cơ thể.

Có người mang theo những vết thương không nhìn thấy bằng mắt.

Có người trở về nhưng mãi mãi để lại một phần tuổi trẻ nơi chiến trường.

Bác bảo, điều khó khăn nhất không phải lúc đối diện bom đạn.

Mà là khi trở về sống tiếp sau chiến tranh.

Nhiều đêm đang ngủ lại giật mình vì tiếng động nhỏ.

Nghe tiếng mưa rơi cũng nhớ đến những cánh rừng năm ấy.

Nhìn khói bếp chiều bay lên lại nhớ những đồng đội đã nằm lại mãi mãi nơi xa.

Có những cái tên đến giờ bác vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Những người từng cùng ăn chung nắm cơm, cùng vượt suối, cùng thức trắng giữa rừng sâu.

Họ đã gửi tuổi xuân lại cho đất nước.

Để những người còn sống được nhìn thấy hòa bình hôm nay.

Điều khiến người ta xúc động nhất là các bác chưa bao giờ kể về chiến tranh bằng sự oán trách.

Các bác kể bằng sự bình thản của những người đã đi qua mất mát.

Kể để thế hệ trẻ hiểu rằng:

hòa bình không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng biết bao nước mắt, máu và cả tuổi trẻ của một thế hệ.

“Thời Hoa Lửa” có lẽ đẹp nhất ở điều đó — giữa khói lửa khốc liệt, con người vẫn sống với nhau bằng lòng yêu nước, tình đồng đội và niềm tin vào ngày mai.

Để rồi nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc màu theo thời gian, ngọn lửa trong tim họ vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn