NGƯỜI TRỞ VỀ SAU NGÀY TOÀN THẮNG
Ngày đất nước toàn thắng, anh Dũng trở về làng trong bộ quân phục đã bạc màu. Người ta đón anh bằng niềm vui, bằng cờ hoa, bằng những cái bắt tay thật chặt. Nhưng trong ánh mắt anh, niềm vui luôn đi cùng một nỗi lặng sâu khó gọi thành tên. Anh mừng vì còn sống, vì được trở về, nhưng cũng đau đáu khi nhớ đến những người bạn đã nằm lại. Mỗi bước chân trên con đường làng yên bình lại gợi anh nhớ đến những cung đường năm xưa đầy bom đạn. Anh Dũng không nói nhiều về chiến tranh. Anh chọn sống tử tế,
Ngày đất nước toàn thắng, anh Dũng trở về làng trong bộ quân phục đã bạc màu. Người ta đón anh bằng niềm vui, bằng cờ hoa, bằng những cái bắt tay thật chặt. Nhưng trong ánh mắt anh, niềm vui luôn đi cùng một nỗi lặng sâu khó gọi thành tên.
Anh mừng vì còn sống, vì được trở về, nhưng cũng đau đáu khi nhớ đến những người bạn đã nằm lại. Mỗi bước chân trên con đường làng yên bình lại gợi anh nhớ đến những cung đường năm xưa đầy bom đạn.
Anh Dũng không nói nhiều về chiến tranh. Anh chọn sống tử tế, cần mẫn lao động, giúp đỡ xóm làng như một cách tiếp tục lời hứa với những người không thể trở về. Sự im lặng của anh chính là một cách kể chuyện – kể về cái giá của hòa bình và trách nhiệm sống cho xứng đáng với sự hy sinh.


