Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI TRỞ VỀ SAU TÊN GỌI TRÊN BIA MỘ

Một cựu thanh niên xung phong trở về sau chiến tranh và phát hiện chính tên mình đã được khắc trên bia mộ liệt sĩ.

Ninh Bình21/04/2026Chi đoàn TDP Kim Hòa (Đoàn phường Tiên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trong những ngày ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn, ông Nguyễn Văn S. là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho các đoàn xe vận tải. Trong một lần đang làm nhiệm vụ ban đêm tại trọng điểm, đơn vị của ông bất ngờ bị máy bay đánh phá. Loạt bom rơi xuống dữ dội, đất đá văng khắp nơi, nhiều người không kịp trở tay. Ông S. đứng gần điểm rơi nhất và mất tích ngay sau đó. Đồng đội quay lại tìm kiếm nhưng không thấy dấu vết rõ ràng, chỉ còn lại chiếc mũ cối bị vùi trong đất. Sau nhiều giờ không có kết quả, đơn vị buộc phải báo cáo ông đã hy sinh. Hồ sơ được hoàn tất, tên ông được ghi vào danh sách liệt sĩ, và tại quê nhà, một tấm bia khắc tên ông được dựng lên như sự ghi nhận cho sự hy sinh đó.

Nhưng thực tế, ông không chết. Sức ép của bom đã hất ông xuống một khe sâu dưới taluy. Ông bất tỉnh nhiều giờ, khi tỉnh dậy thì xung quanh không còn ai, đơn vị đã rút đi. Trong tình trạng bị thương, kiệt sức và không có phương hướng rõ ràng, ông lần theo dòng suối, đi trong rừng nhiều ngày liền. Không lương thực, không liên lạc, ông chỉ cố gắng sống sót. Cuối cùng, ông gặp được một đơn vị khác và được đưa về tuyến sau. Vì hoàn cảnh chiến tranh, thông tin gián đoạn, ông không thể báo về quê, cũng không quay lại được đơn vị cũ. Từ đó, ông tiếp tục nhiệm vụ ở một nơi khác cho đến ngày chiến tranh kết thúc.

Năm 1975, ông trở về quê. Sự xuất hiện của ông khiến cả làng sững sờ. Gia đình không tin vào mắt mình khi thấy người đã được báo tử nay lại đứng trước mặt. Mẹ ông run rẩy chạm vào mặt con, hỏi một câu đơn giản: “Mày… còn sống à?”, rồi bật khóc. Nhưng khoảnh khắc khiến ông lặng đi nhất không phải là cuộc đoàn tụ, mà là khi ông nhìn thấy tấm bia liệt sĩ đặt ở đầu làng – nơi tên ông đã được khắc từ nhiều năm trước.

Ông đứng trước bia rất lâu, không nói gì. Nhìn tên mình giữa những người đã thật sự nằm xuống, ông hiểu rằng ranh giới giữa sống và chết khi đó mong manh đến mức nào. Điều đặc biệt là sau khi trở về, ông không yêu cầu xóa tên mình khỏi bia. Khi được hỏi, ông chỉ nói: “Cứ để đó. Vì nếu ngày đó khác đi một chút, tôi đã không đứng đây.”

Từ đó, ông sống một cuộc đời bình lặng như bao người khác. Làm ruộng, lập gia đình, nuôi con. Nhưng mỗi dịp lễ, khi mọi người ra nghĩa trang thắp hương cho những người đã khuất, ông cũng có mặt. Ông thắp hương cho đồng đội, rồi đứng trước tấm bia có tên mình, lặng lẽ thắp thêm một nén. Khi có người hỏi, ông chỉ nói: “Cho phần mình đã ở lại.”

Câu chuyện của ông không chỉ là một sự sống sót kỳ lạ, mà còn là một lời nhắc sâu sắc về chiến tranh. Có những người đã không trở về, và có những người trở về nhưng mang theo một phần của cái chết trong ký ức. Ông là người đã sống hai lần trong một đời – một lần được ghi nhận là đã hy sinh, và một lần thực sự sống tiếp.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tấm bia vẫn còn đó, với cái tên không bị xóa đi. Không phải là sai sót, mà là một chứng tích. Để nhắc rằng, giữa lằn ranh sinh tử của một thời, có những con người đã đi qua, và mang theo cả phần đời đáng lẽ đã khép lại từ rất lâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn