Cựu chiến binh

Người trở về sau thời hoa lửa

Tuyên Quang07/08/2026Xã Trà Bồng (Đoàn xã Trà Bồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người trở về sau thời hoa lửa

Ba năm chiến đấu trên chiến trường miền Nam với 27 trận đánh, nhiều lần đối mặt với bom đạn, bị thương rồi lại trở về đơn vị, đến ngày đất nước thống nhất, ông Phạm Trọng Khái trở về quê hương với tờ giấy xác nhận thương binh. Ngày ấy, cơ thể người lính chỉ còn vỏn vẹn 27 kilôgam. Những vết thương của chiến tranh dần lành theo thời gian, nhưng ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên trong tâm trí ông.

Sau thời gian điều dưỡng, ông quyết định tiếp tục đi học sư phạm. Ông bảo, khi chiến tranh kết thúc, đất nước cần những người thầy cũng như trước đây cần những người lính. Cầm súng hay cầm phấn đều là cống hiến cho Tổ quốc, chỉ khác nhau ở từng giai đoạn lịch sử.

Chính tại mái trường ấy, ông gặp người bạn đời của mình. Hai người cùng học tập, cùng trở thành giáo viên và cùng gắn bó với sự nghiệp giáo dục trong những năm đất nước bước vào công cuộc xây dựng sau chiến tranh. Họ đến với nhau giản dị như bao người cùng thời, cùng đứng trên bục giảng, cùng dạy học và góp sức cho phong trào xóa mù chữ ở quê hương.

Những năm tháng sau đó, cuộc sống của ông bà cũng như bao gia đình khác, có những lo toan, vất vả nhưng luôn đầm ấm. Từ mái nhà nhỏ ấy, các con của ông bà lần lượt trưởng thành, học tập, công tác và xây dựng cuộc sống riêng. Đó có lẽ là niềm hạnh phúc lớn nhất của người lính năm xưa – được nhìn thấy con cháu lớn lên trong hòa bình, không còn phải chứng kiến cảnh chia ly như thế hệ của mình.

Đến hôm nay, ở tuổi xế chiều, ông Phạm Trọng Khái vẫn giữ tác phong giản dị của một người lính. Mỗi khi có đoàn viên, thanh niên hay học sinh đến thăm, ông lại chậm rãi kể về những năm tháng chiến tranh. Ông không kể để nói về chiến công của bản thân, mà để nhắc đến những người đồng đội đã không có cơ hội trở về, những người đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường để đất nước có được ngày hôm nay.

Cuộc đời ông Phạm Trọng Khái đi qua hai chặng đường rất khác nhau. Một chặng đường cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Một chặng đường cầm phấn gieo những con chữ đầu tiên cho học trò. Dù ở chiến trường hay trên bục giảng, ông đều chọn cách cống hiến lặng lẽ, như bao người thuộc thế hệ của mình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của người lính năm ấy vẫn còn ở lại. Không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đổi bằng rất nhiều hy sinh. Và có lẽ, phần thưởng lớn nhất của ông sau tất cả những năm tháng ấy không phải là những tấm huân chương, mà là được trở về, được sống một cuộc đời bình dị bên gia đình, được nhìn thấy đất nước đổi thay và được kể lại những ký ức của một thời hoa lửa cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn