Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Trở Về Trong Ký Ứ

Đắk Lắk03/07/2026Trần Đình Sơn (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người cuối cùng rời khỏi đơn vị hôm ấy.

Không phải vì tôi anh hùng hơn ai, mà vì tôi may mắn hơn họ một chút.

Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy con đường đất đỏ năm xưa, thấy những tán rừng Trường Sơn rung lên trong tiếng bom, và thấy họ – những người đồng đội của tôi – vẫn còn đang bước đi đâu đó giữa ký ức.

Hôm đó là một buổi chiều nặng mùi khói.

Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ mở đường và tiếp tế cho tuyến trước. Mọi thứ diễn ra như bao ngày khác: người đào đất, người dò mìn, người gùi hàng. Không ai nói nhiều, vì ai cũng hiểu ranh giới giữa sống và chết đôi khi chỉ là một bước chân.

Anh Lâm là người đi đầu.

Anh ít nói, nhưng luôn là người cười nhiều nhất. Có lần anh bảo tôi:

– Nếu tao không về, mày nhớ kể với mẹ tao là tao vẫn kịp thấy rừng xanh.

Tôi cười, bảo anh nói gở. Nhưng anh chỉ lắc đầu.

– Ở đây, nói trước được điều gì đâu.

Trận bom đến bất ngờ, như mọi trận bom khác.

Tôi chỉ nhớ tiếng rít xé gió, rồi mặt đất như bị ai đó lật tung lên. Tôi bị hất văng xuống một rãnh sâu, tai ù đặc, không còn phân biệt được tiếng gì nữa.

Khi bò dậy, tôi không thấy anh Lâm đâu.

Chỉ còn lại khói bụi và những khoảng trống giữa rừng.

Tôi gọi tên anh. Không ai trả lời.

Sau chiến tranh, tôi trở về quê, sống một cuộc đời bình lặng mà người ngoài nhìn vào tưởng như đã quên hết quá khứ. Nhưng tôi biết mình không quên được.

Có những người không trở về nhà, nhưng lại trở về trong tôi.

Mỗi lần đi qua những con đường mới mở, mỗi lần thấy rừng cây xanh trở lại trên mảnh đất từng bị cày xới, tôi lại nghe thấy tiếng họ.

Không phải tiếng nói rõ ràng.

Mà là tiếng bước chân, tiếng cười, tiếng gọi nhau giữa rừng.

Nhiều năm sau, tôi trở lại Trường Sơn.

Con đường cũ giờ đã thành đường lớn. Xe cộ chạy qua lại tấp nập. Không còn dấu tích của bom đạn, chỉ còn màu xanh phủ kín hai bên triền núi.

Tôi dừng lại rất lâu.

Tôi biết mình đang đứng đúng nơi ngày xưa đơn vị đã mất anh Lâm.

Tôi nhắm mắt.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy anh trở về.

Không phải bằng hình hài của người lính năm xưa.

Mà bằng ký ức.

Anh đứng đó, vẫn nụ cười quen thuộc, vẫn ánh mắt nhìn về phía rừng xa.

Anh không nói gì.

Nhưng tôi hiểu.

Họ chưa từng rời đi.

Chỉ là chúng tôi đã học cách sống tiếp thay cho họ.

Tôi mở mắt ra.

Gió thổi qua tán cây, nhẹ như một lời chào.

Tôi bước lên xe, tiếp tục hành trình.

Nhưng trong tôi, có một điều không thay đổi:

Con người có thể mất đi trong chiến tranh, nhưng nếu còn một người nhớ họ, thì họ vẫn đang trở về – trong ký ức của người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn