Người Trở Về Trong Mưa
Một người lính trở về sau chiến tranh nhưng phát hiện quê hương và gia đình mình đã đổi thay mãi mãi
Mùa xuân năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, anh Đặng Quốc Nam trở về quê sau gần mười năm xa nhà.
Chiếc ba lô cũ trên vai, bộ quân phục bạc màu, trong lòng anh chỉ có một mong ước duy nhất:
“Về nhà gặp mẹ… rồi cưới người con gái đã chờ mình.”
Trời hôm ấy mưa rất lớn.
Con đường đất vào làng lầy lội, nhưng Nam vẫn bước thật nhanh.
Khi đến đầu xóm, anh thấy mọi thứ quen mà lạ.
Nhiều mái nhà đã đổi khác.
Nhiều người quen không còn nữa.
Nam chạy về căn nhà cũ.
Nhưng trước mắt anh chỉ còn nền đất trống.
Một người hàng xóm nhận ra anh, sững sờ:
— “Nam… Nam còn sống sao?”
Anh thở gấp:
— “Mẹ tôi đâu? Nhà tôi đâu? Còn Lan đâu?”
Người hàng xóm cúi đầu, nước mắt chảy dài:
— “Năm ngoái bom rơi trúng làng… mẹ cậu mất rồi… nhà cũng cháy hết… Còn con Lan… nó chờ cậu nhiều năm quá… gia đình ép đi lấy chồng xa…”
Nam đứng chết lặng giữa cơn mưa.
Chiếc ba lô trên vai rơi xuống bùn đất.
Anh quỳ sụp xuống nền đất nơi từng là nhà mình.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ nhìn vào khoảng trống trước mặt như thể linh hồn mình cũng vừa sụp đổ theo căn nhà năm cũ.
Đêm đó, ông Vũ Quang Huy – người đồng đội cũ – tìm thấy Nam ngồi một mình bên bờ ruộng.
Anh Nam khẽ nói:
— “Tôi sống sót qua bao trận bom đạn…
Vậy mà cuối cùng lại chẳng còn gì để trở về…”
Ông Huy nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, ông đặt tay lên vai bạn:
— “Ít nhất… cậu còn sống. Hãy sống thay cho những người đã nằm lại.”
Nhiều năm sau, Đặng Quốc Nam không lấy vợ.
Ông dựng lại căn nhà nhỏ trên nền đất cũ, sống lặng lẽ một mình, ngày ngày hương khói cho mẹ.
Mỗi khi trời mưa lớn, người ta lại thấy ông đứng rất lâu trước hiên nhà, nhìn về cuối con đường làng.
Như thể vẫn đang chờ ai đó…
Hoặc chờ một thời đã mất không bao giờ trở lại.


