NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ 131 LẦN VÀO “HANG CỌP”

Có những câu chuyện lịch sử chúng em được đọc trong sách.
Có những câu chuyện được nghe qua lời kể của thầy cô.
Nhưng có những câu chuyện đặc biệt hơn, bởi người kể chính là người đã từng bước qua những năm tháng chiến tranh.
Một trong những người như thế là Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Thượng, người con dân tộc Tày của quê hương Trùng Khánh, Cao Bằng.
Ông sinh ngày 24/7/1948 trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ mất sớm khi ông còn nhỏ. Tuổi thơ nhiều khó khăn đã rèn cho ông ý chí và nghị lực. Năm 1968, chàng trai 20 tuổi Hoàng Văn Thượng lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ đặc công.
Tôi từng nghĩ rằng chiến tranh là những trận đánh lớn được ghi trong sách giáo khoa.
Nhưng khi tìm hiểu về Hoàng Văn Thượng, tôi mới hiểu rằng chiến tranh còn là những đêm dài im lặng, những bước chân phải thật nhẹ, những lần người lính phải áp sát căn cứ địch mà không được để lộ dấu vết.
Trong những năm chiến đấu, ông đã 131 lần xung kích, luồn sâu khảo sát các căn cứ của địch và trực tiếp tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ. Ông được đồng đội gọi bằng hình ảnh rất đặc biệt: người nhiều lần bước vào “hang cọp”.
“Hang cọp” ấy chính là những căn cứ quân sự được bảo vệ nghiêm ngặt của đối phương.
Tôi thử hình dung một người lính phải bò sát mặt đất, có khi di chuyển dưới nước, tiếp cận căn cứ địch trong im lặng tuyệt đối. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả nhiệm vụ thất bại.
Vậy mà ông đã làm điều đó hết lần này đến lần khác.
Một trong những trận đánh để lại dấu ấn đặc biệt là trận đánh vào Chiến đoàn 33 thuộc Sư đoàn 25 quân ngụy ở Tây Ninh ngày 28/12/1970. Sau hai đêm trinh sát, nắm được cách bố phòng của địch, Hoàng Văn Thượng chỉ huy một mũi quân cắt rào, gỡ mìn, đột nhập vào bên trong. Ông trèo lên nóc nhà, giật cờ của địch, cắm cờ của ta rồi phát lệnh tấn công vào sở chỉ huy.
Đọc đến đây, tôi không khỏi khâm phục.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn lại là: Điều gì đã khiến một chàng trai Cao Bằng 20 tuổi có thể nhiều lần đối mặt với hiểm nguy như vậy?
Có lẽ đó là trách nhiệm.
Trách nhiệm với đồng đội.
Trách nhiệm với nhiệm vụ.
Và lớn hơn hết là trách nhiệm với Tổ quốc.
Sau những năm tháng chiến đấu, Hoàng Văn Thượng tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, rồi chiến đấu trong nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Với những thành tích xuất sắc, ngày 6/11/1978, ông được Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, ông đã trở về với cuộc sống đời thường.
Nhưng với chúng em, ông không chỉ là một vị Đại tá hay một người anh hùng.
Ông là một nhân chứng của lịch sử.
Điều khiến em xúc động là ông từng chia sẻ với thế hệ trẻ rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu của cha anh.
Là học sinh Trường THPT Bế Văn Đàn, em nghĩ mình thật may mắn khi được sinh ra trong hòa bình.
Chúng em không phải hành quân xuyên rừng.
Không phải bò sát mặt đất để tiếp cận căn cứ địch.
Không phải đối diện với sự sống và cái chết trong từng nhiệm vụ.
“Chiến trường” của chúng em hôm nay là lớp học, là những kỳ thi, là quá trình học tập và rèn luyện để trở thành những công dân có ích.
Nếu thế hệ Hoàng Văn Thượng đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì chúng em phải biết dùng tuổi trẻ để xây dựng Tổ quốc.
Có thể chúng em không làm được những điều lớn lao.
Nhưng chúng em có thể học tập nghiêm túc hơn một chút.
Có trách nhiệm hơn một chút.
Biết yêu thương và giúp đỡ người khác hơn một chút.
Và quan trọng nhất, không quên những người đã hy sinh tuổi trẻ để chúng em có được ngày hôm nay.
Tôi nghĩ, đó chính là ý nghĩa của việc kể lại những “Câu chuyện thời hoa lửa”.
Không phải để chúng ta sống mãi trong quá khứ.
Mà để từ quá khứ, chúng ta hiểu hơn giá trị của hiện tại và biết mình phải làm gì cho tương lai.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Những “hang cọp” năm xưa đã trở thành một phần của lịch sử.
Người lính đặc công năm nào nay đã trở về với cuộc sống bình dị.
Nhưng câu chuyện về 131 lần xung kích vẫn còn đó.
Và hôm nay, câu chuyện ấy được kể lại bởi một thế hệ sinh ra trong hòa bình.
Chúng em kể để nhớ.
Nhớ để biết ơn.
Biết ơn để sống có trách nhiệm hơn.
Đó có lẽ là cách đẹp nhất để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối những người đã đi qua thời hoa lửa.



