NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM – KÝ ỨC CỦA THƯƠNG BINH NGUYỄN VĂN HUỆ
NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM – KÝ ỨC CỦA THƯƠNG BINH NGUYỄN VĂN HUỆ (SỐNG NĂM 1965) Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với thế hệ trẻ chúng tôi, những trang sử vàng của dân tộc và cả những cuộc chiến bảo vệ biên cương, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả vẫn luôn là một phần vô cùng thiêng liêng. Để hiểu rõ hơn về một thời kỳ máu lửa ấy, chúng tôi đã có cơ hội tìm đến và trò chuyện cùng chú Nguyễn Văn Huệ, sinh năm 1965, hiện đang sinh sống tại địa phương.

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI TÂY NAM – KÝ ỨC CỦA THƯƠNG BINH NGUYỄN VĂN HUỆ (SỐNG NĂM 1965)
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với thế hệ trẻ chúng tôi, những trang sử vàng của dân tộc và cả những cuộc chiến bảo vệ biên cương, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả vẫn luôn là một phần vô cùng thiêng liêng. Để hiểu rõ hơn về một thời kỳ máu lửa ấy, chúng tôi đã có cơ hội tìm đến và trò chuyện cùng chú Nguyễn Văn Huệ, sinh năm 1965, hiện đang sinh sống tại địa phương.
Chú là một thương binh hạng 1/4 (thương binh nặng), người mang trên mình những vết sẹo của bom đạn từ chiến trường Campuchia khốc liệt năm xưa.
Bước chân người lính trẻ tuổi 18
Qua lời kể mộc mạc và chân thành của chú Huệ, chúng tôi được biết chú không tham gia vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước trước năm 1975 vì lúc đó còn quá nhỏ. Nhưng khi đất nước vừa hòa bình chưa lâu, tiếng súng lại vang lên ở biên giới Tây Nam. Năm 1983, vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chú Huệ lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi nghĩa vụ quân sự của Tổ quốc.
Chú chia sẻ với chúng tôi về những ngày đầu đầy bỡ ngỡ:
"Hồi đó đúng tuổi thì mình đi thôi. Chú tập trung từ địa phương, rồi được đưa lên huấn luyện 4 tháng tại trường quân sự ở Sông Bé. Sau khi hoàn thành huấn luyện, xe chở thẳng chú qua bên Campuchia luôn chứ không có về nhà."
Thời điểm ấy, chiến trường Campuchia vô cùng khốc liệt. Dù biết đi sang nước bạn là đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, thậm chí là hy sinh, nhưng những người lính trẻ như chú Huệ vẫn bước đi với tinh thần quả cảm, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả để giúp nước bạn chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot.
3 năm gian khổ và trận chiến giữ bình yên nơi biên giới. Sang đến đất bạn, chú Huệ cùng đồng đội đóng quân tại tỉnh Kampong Thom. Cuộc sống người lính viễn chinh thời bấy giờ là những chuỗi ngày hành quân gian khổ, băng rừng lội suối. Chú Huệ đã cùng đơn vị chiến đấu kiên cường, phòng ngự và truy quét tàn quân Pol Pot dọc biên giới Campuchia giáp với Thái Lan.
Chúng tôi hỏi chú có sợ hãi trước lằn ranh sinh tử ấy không, chú cười hiền hậu nói:"Mới đầu sang thì ai cũng sợ chứ, tiếng súng nổ đùng đoàng suốt ngày. Nhưng rồi ở lâu thành quen cháu ạ, ngày nào cũng nghe tiếng súng mìn nổ, riết rồi quen tai, không còn biết sợ là gì nữa."
Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ là một trò đùa. Cuối năm 1985, đầu năm 1986, trong một trận chiến ác liệt, chú Huệ bị thương nặng do vấp phải mìn nổ. Tiếng nổ chát chúa ấy đã cướp đi của chú một phần thân thể: chú bị hỏng một mắt và chịu vết thương nặng ở tay. Tròn 3 năm cống hiến nơi đất khách quê người, người lính trẻ Nguyễn Văn Huệ buộc phải rời xa tay súng.
Trở về từ cõi chết và hạnh phúc muộn màng
Sau khi bị thương, chú Huệ được lực lượng quân y chuyển gấp về Việt Nam để điều trị. Chú đã phải trải qua gần 2 năm ròng rã điều trị tại bệnh viện quân y ở Thủ Đức (TP.HCM), rồi tiếp tục được chuyển về trại an dưỡng thương binh ở Đồng Nai (Biên Hòa) để phục hồi sức khỏe.
Chính tại trại an dưỡng này, định mệnh đã mỉm cười với người thương binh kiên cường. Chú gặp gỡ cô – người bạn đời đã đồng hành, chăm sóc và cùng chú xây dựng gia đình. Năm 1990, vợ chồng chú đón người con trai đầu lòng tên Khánh. Sau đó, chú cùng gia đình trở về quê nhà Đất Đỏ, ổn định cuộc sống cho đến tận ngày hôm nay.
Chú tâm sự, ở vùng đất này giờ đây những người đồng đội cũ cùng thời với chú đa số đã mất hoặc hy sinh. Bản thân chú là thương binh nặng nhất còn sống sót, mang trên mình vết thương chiến tranh nhưng chú luôn cảm thấy may mắn vì vẫn còn được trở về, được sống hạnh phúc bên gia đình.
Lòng biết ơn của thế hệ đi sau. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng vô cùng xúc động với chú Nguyễn Văn Huệ đã để lại trong lòng chúng tôi những dư âm sâu sắc. Những vết thương trên cơ thể chú hôm nay chính là minh chứng sống động nhất cho một thời kỳ gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt của thế hệ cha anh, những người đã không tiếc máu xương vì nền hòa bình của dân tộc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Chúng tôi xin được gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến chú Nguyễn Văn Huệ và tất cả những người lính đã hiến dâng tuổi thanh xuân của mình cho sự bình yên của Tổ quốc. Chúc chú luôn có thật nhiều sức khỏe, mãi là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ trẻ chúng tôi noi theo.
Nguồn: Trường Tiểu học Long Tân


