NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRANH
Ông trở về sau chiến tranh với một bên chân không còn nguyên vẹn. Con đường làng quen thuộc bỗng trở nên dài hơn với từng bước đi tập tễnh.
Những ngày đầu, ông gần như không nói chuyện. Ký ức chiến tranh vẫn còn quá rõ.
Nhưng rồi, ông bắt đầu học cách sống lại từ đầu. Tập đi, tập làm việc, tập hòa nhập.
Người dân trong làng luôn dành cho ông sự kính trọng. Không phải vì những gì ông nói, mà vì những gì ông đã trải qua.
Những buổi chiều, ông thường ngồi kể chuyện cho lũ trẻ. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để chúng hiểu giá trị của hòa bình.
Đôi khi, ông dừng lại giữa câu chuyện, nhìn xa xăm.
Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, ông đang nhớ về những người đã không trở về.



