NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÔN ĐẢO VÀ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
Huỳnh Văn Sâm sinh năm 1924 tại làng Mỹ Hạnh Đông, quận Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Ông sớm giác ngộ cách mạng và làm liên lạc cho Tỉnh ủy Mỹ Tho.
Công việc giao liên trong thời chiến là một công việc đặc biệt nguy hiểm. Người giao liên phải đưa tài liệu, truyền đạt mệnh lệnh và kết nối các cơ sở trong điều kiện đối phương kiểm soát gắt gao.
Huỳnh Văn Sâm từng bị chính quyền thực dân Pháp bắt và giam tại nhà tù Mỹ Tho. Do không đủ chứng cứ buộc tội, địch phải trả tự do cho ông. Nhưng ra tù, ông không từ bỏ hoạt động cách mạng mà trở về quê tiếp tục công tác.
Năm 1940, ông tham gia cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ tại Cai Lậy. Cuộc khởi nghĩa bị đàn áp khốc liệt. Huỳnh Văn Sâm phải rời khỏi địa phương nhưng sau đó bị bắt tại Gò Vấp.
Tòa án thực dân kết án ông 20 năm tù và đày đi Côn Đảo.
Những năm tháng tù đày đã để lại hậu quả nặng nề đối với sức khỏe, nhưng không làm thay đổi ý chí của ông. Trong tù, ông vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cộng sản.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, các tù chính trị được đón trở về đất liền vào tháng 10/1945. Dù sức khỏe suy giảm vì bị tra tấn, Huỳnh Văn Sâm vẫn tiếp tục hoạt động.
Tháng 11/1945, ông được Tỉnh ủy Mỹ Tho phân công về Cái Bè thành lập Huyện ủy lâm thời. Năm 1946, Huyện ủy chính thức được thành lập và ông giữ chức Bí thư. Tại đây, ông cùng tập thể Huyện ủy lãnh đạo nhân dân Cái Bè tham gia kháng chiến chống Pháp.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông được phân công tập kết ra miền Bắc. Nhưng ông xin ở lại miền Nam tiếp tục chiến đấu.
Đây là một quyết định cho thấy tinh thần cách mạng đặc biệt của ông. Sau nhiều năm tù đày, sức khỏe đã suy yếu, nhưng ông vẫn chọn ở lại nơi chiến trường đang ngày càng khốc liệt.
Năm 1957, ông được giao làm Bí thư Huyện ủy Gò Công. Trong thời kỳ địch tiến hành “tố cộng, diệt cộng”, ông chỉ đạo cán bộ, đảng viên giữ vững lập trường, bảo vệ cơ sở và củng cố niềm tin của quần chúng.
Đầu năm 1959, ông làm Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy Mỹ Tho.
Do hậu quả của những năm tháng tù đày và điều kiện sống gian khổ, sức khỏe ông ngày càng suy kiệt. Cuối năm 1959, Huỳnh Văn Sâm qua đời.
Ông được Nhà nước truy tặng Huân chương Độc lập. Tên ông được đặt cho một trường trung học phổ thông ở thị trấn Cái Bè.
Bài học cho thanh niên: Điều đáng quý nhất ở Huỳnh Văn Sâm là sau những năm tháng tù đày, ông vẫn tiếp tục cống hiến. Người trẻ hôm nay cần biết biến khó khăn thành động lực để trưởng thành.



