Người Trở Về Từ Cửa Tử
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, chàng thanh niên Sầm Phúc Thìn, khi đó 25 tuổi, đã gác lại những dự định riêng để lên đường nhập ngũ. Đó là năm của những chiến dịch rực lửa, của "mùa hè đỏ lửa" mà bất kỳ người lính nào cũng hiểu rằng: đi là để cống hiến, dù có phải hy sinh xương máu.
1. Thời hoa lửa (1972 – 1974)
Giai đoạn 1972 là thời điểm chiến trường miền Nam cần chi viện lớn nhất. Sau những tháng ngày huấn luyện cấp tốc, ông Thìn cùng đơn vị hành quân vượt dãy Trường Sơn vào trận địa. Trong hai năm ngắn ngủi nhưng bão táp ấy, ông đã sống và chiến đấu giữa làn mưa bom bão đạn, nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc.
2. Ký ức kinh hoàng: Khoảnh khắc giữa sinh và tử
Kỷ niệm đáng nhớ nhất và cũng là nỗi đau thể xác lớn nhất trong đời lính của ông Thìn xảy ra vào một trận đánh ác liệt năm 1973.
Trong một đợt tấn công cao điểm, đơn vị của ông vấp phải hỏa lực dữ dội từ phía địch. Một quả pháo nổ gần ngay vị trí chiến đấu đã khiến ông bị thương rất nặng. Mảnh pháo găm sâu vào cơ thể, máu ra nhiều đến mức làm ướt đẫm bộ quân phục màu xanh lá.
Giữa tiếng gầm rú của máy bay và tiếng đạn pháo xới tung mặt đất, ông Thìn lịm đi. Trong cơn mê sảng, ông nghe thấy tiếng gọi khản đặc của đồng đội: "Thìn ơi! Tỉnh lại đi!". Khi ấy, đồng đội tưởng ông đã không qua khỏi vì vết thương quá trầm trọng và hơi thở đã yếu ớt đến mức không còn cảm nhận được.
Sự hồi sinh kỳ diệu: Giữa cái nóng hầm hập của chiến trường và sự thiếu thốn về y tế, ông đã được đồng đội cáng chạy xuyên đêm qua những cánh rừng cháy sém để tìm trạm phẫu thuật tiền phương. Chính tinh thần "còn nước còn tát" của anh em và sức sống mãnh liệt trong cơ thể người lính 26 tuổi đã giúp ông vượt qua những giờ khắc nguy kịch nhất trên bàn mổ dã chiến.
3. Ngày trở về và vết sẹo vinh quang
Năm 1974, với những vết thương chưa lành hẳn trên da thịt nhưng ý chí đã được tôi luyện như thép, ông Sầm Phúc Thìn xuất ngũ trở về quê hương.
Dù mang trên mình thương tật, người cựu chiến binh ấy vẫn giữ vững bản lĩnh của một người lính cụ Hồ. Những vết sẹo trên cơ thể không chỉ là dấu tích của đạn bom, mà là minh chứng cho một thời đại mà những người như ông Thìn đã đặt tình yêu Tổ quốc lên trên cả tính mạng của chính mình.
Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương xưa lại đau nhức, nhưng đối với ông, việc còn được sống, được nhìn thấy đất nước hòa bình đã là món quà vô giá nhất mà ông và các đồng đội đã phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt.



