Bài viết

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ GẠC MA, MANG THEO KÝ ỨC ĐỒNG ĐỘI

Nguyễn Văn Thuyến là cựu chiến binh, từng là chiến sĩ cơ điện trên tàu HQ-505, Lữ đoàn 125 Hải quân, trực tiếp tham gia trận chiến ngày 14/3/1988 tại khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao. Ông may mắn sống sót nhưng bị thương và chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh. Sau ngày trở về, ký ức về Gạc Ma vẫn luôn ở trong ông, đặc biệt là hình ảnh những người lính đã nằm lại giữa biển khơi để bảo vệ chủ quyền Tổ q

16/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người trở về sau chiến tranh, nhưng một phần tâm hồn của họ vẫn ở lại nơi những đồng đội đã hy sinh. Với cựu chiến binh Nguyễn Văn Thuyến, Gạc Ma không chỉ là một địa danh giữa trùng khơi Trường Sa mà còn là một ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Mỗi khi nhắc đến ngày 14 tháng 3 năm 1988, ông lại nhớ về con tàu HQ-505, nhớ những người đồng đội năm xưa và nhớ một buổi sáng mà biển Trường Sa đã chứng kiến sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam.

Năm 1988, Nguyễn Văn Thuyến là chiến sĩ cơ điện trên tàu HQ-505 thuộc Lữ đoàn 125 Hải quân. Những ngày tháng ấy, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ ra Trường Sa. Ngày 13 tháng 3, HQ-505 cùng HQ-604 và HQ-605 được phân công thực hiện nhiệm vụ tại khu vực Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Những người lính lên đường mang theo vật tư, trang thiết bị và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ giữa vùng biển đảo xa xôi của Tổ quốc.

Sáng 14 tháng 3, tình hình tại khu vực Gạc Ma trở nên căng thẳng. Những người lính Việt Nam đứng trước một cuộc đối đầu không cân sức. Trên các bãi đá giữa biển khơi, họ vẫn kiên quyết bám vị trí, thực hiện nhiệm vụ được giao. Cùng thời điểm ấy, tại Gạc Ma, những người lính đã kết thành vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc, thể hiện quyết tâm bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Trên tàu HQ-505, Nguyễn Văn Thuyến cùng đồng đội cũng phải đối mặt với tiếng súng và những đợt tấn công dữ dội. Ông bị thương, nhưng trong hoàn cảnh hỗn loạn ấy, điều ông nghĩ đến không chỉ là sự an nguy của bản thân. Những con tàu HQ-604 và HQ-605 bị đánh chìm, nhiều đồng đội không thể trở về. HQ-505 dưới sự chỉ huy của Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã đưa tàu lên Cô Lin, tạo thế giữ đảo và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ giữa lúc tình hình vô cùng nguy hiểm.

Điều khiến câu chuyện của Nguyễn Văn Thuyến trở nên xúc động không chỉ nằm ở việc ông đã sống sót sau trận chiến, mà còn ở những việc ông làm ngay trong thời khắc sinh tử. Dù bị thương, ông vẫn cố gắng tham gia thả xuồng cứu vớt đồng đội từ HQ-604 và HQ-605. Trong tiếng súng giữa biển khơi, những người lính không bỏ lại nhau. Tình đồng đội khi ấy không phải là một lời nói đẹp, mà là hành động cụ thể được thực hiện ngay giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Sau trận chiến, Nguyễn Văn Thuyến trở về đất liền. Nhưng với ông, trở về không có nghĩa là quên đi. Những người đồng đội từng cùng ông lên tàu, cùng ăn một bữa cơm, cùng chia sẻ những ngày lênh đênh trên biển đã không còn trở lại. Họ nằm lại giữa Trường Sa, trong lòng biển quê hương.

Thời gian có thể làm nhiều thứ thay đổi, nhưng ký ức của người lính thì vẫn còn đó. Nhiều năm sau Gạc Ma, ông Thuyến vẫn khắc khoải nhớ về những đồng chí, đồng đội đã hy sinh. Câu chuyện của ông cũng giống như một cây cầu nối quá khứ với hiện tại, để thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao mất mát mà những người đi trước đã phải trải qua.

Gạc Ma hôm nay được nhắc đến không chỉ bằng những con số hay những dòng lịch sử. Đó còn là câu chuyện về những con người cụ thể: những người lính trẻ tuổi, những người chỉ huy, những chiến sĩ công binh, những thủy thủ trên những con tàu HQ-505, HQ-604, HQ-605. Có người đã nằm lại mãi mãi, có người trở về với những vết thương trên thân thể và trong ký ức. Nguyễn Văn Thuyến là một trong những người trở về như thế.

Câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng chiến tranh không kết thúc hoàn toàn khi tiếng súng ngừng vang. Với những người từng đi qua chiến tranh, ký ức về đồng đội vẫn sống cùng họ qua từng năm tháng. Những người đã hy sinh không thể trở lại, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ vẫn được nhắc nhớ để thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của độc lập, hòa bình và chủ quyền Tổ quốc.

Biển Trường Sa hôm nay vẫn xanh. Những con sóng vẫn nối nhau đi về phía chân trời. Nhưng dưới màu xanh bình yên ấy là ký ức của một thế hệ đã từng đứng trước hiểm nguy mà không rời bỏ nhiệm vụ. Nguyễn Văn Thuyến đã trở về, nhưng ông mang theo trong mình hình bóng của những người đồng đội đã nằm lại nơi biển cả. Và có lẽ, với người lính năm xưa, đó chính là cách để những người đã hy sinh tiếp tục sống: sống trong ký ức của đồng đội, trong lòng nhân dân và trong những trang sử không bao giờ được phép lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn