Cựu chiến binh

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA: CHUYỆN VỀ NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Đà Nẵng19/04/2026Chi đoàn 10.2 (Đoàn trường Nguyễn Hiền - xã Duy Xuyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người lặng lẽ bước vào cuộc chiến, mang theo tuổi xuân và niềm tin, để rồi trở về với những vết thương không bao giờ lành. Gặp bác Nguyễn Văn Hòa – một thương binh từng chiến đấu nơi chiến trường miền Trung, tôi mới hiểu rằng có những cuộc đời không cần nhắc đến chiến công, bởi chính họ đã là một bản anh hùng ca.

Năm 1967, giữa lúc bom đạn giội xuống quê hương, gia đình bác Hòa chịu nhiều mất mát. Anh trai hy sinh, nhà cửa bị tàn phá, mẹ già đau yếu. Chính hoàn cảnh ấy đã thôi thúc bác lên đường. Ngày rời quê, bác không dám ngoảnh lại nhìn, bởi sợ nỗi nhớ sẽ làm mềm lòng ý chí.

Hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo cũ, đôi dép cao su và niềm tin sắt đá. Chiến trường không có ánh hào quang, chỉ có đói khát, hầm trú bom và những bữa cơm vội vàng lẫn cát sau trận oanh tạc. Những hạt cơm sạn ấy bác vẫn ăn để có sức bám trụ trận địa.

Điều khiến bác day dứt nhất không phải là vết thương của mình, mà là những đồng đội đã nằm lại. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn một thanh xuân. Trở về với thương tật, bác mang theo ký ức ấy suốt cuộc đời.

Hôm nay, khi đất nước thanh bình, bác vẫn sống giản dị và lặng lẽ. Nhưng với thế hệ trẻ, bác chính là minh chứng sống động rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà là kết quả của những hy sinh không thể đong đếm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn