NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ KÝ ỨC
Tôi là người may mắn trở về.
Nhưng đôi khi tôi nghĩ, trở về không có nghĩa là đã rời khỏi chiến tranh.
Bởi chiến tranh vẫn còn trong ký ức.
Tôi vẫn nhớ những người bạn đã nằm lại.
Tôi vẫn nhớ tiếng gọi nhau trong những đêm hành quân.
Tôi nhớ những lá thư chưa kịp gửi.
Tôi nhớ những người mẹ đứng trước cổng làng chờ con.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, tôi quay lại chiến trường xưa.
Cây cối đã mọc xanh.
Con đường ngày trước giờ đã khác.
Tôi đứng rất lâu.
Tôi nói:
“Các bạn ơi, chúng ta đã thắng rồi.”
Tôi không biết có ai nghe không.
Nhưng tôi tin rằng nếu họ nghe được, họ sẽ vui.
Bởi điều chúng tôi chiến đấu ngày ấy không phải để được nhớ tên.
Chúng tôi chiến đấu để quê hương có ngày hôm nay.
Để trẻ em được đến trường.
Để người dân được sống trong bình yên.
Để mỗi gia đình có thể ngồi bên nhau trong một bữa cơm.
Lời kết:
Tôi là người trở về.
Nhưng tôi luôn mang theo những người đã nằm lại.
Họ không biến mất.
Họ sống trong ký ức của chúng tôi.
Và sống trong hòa bình hôm nay.



