Bài viết

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ MƯA BOM

Nghệ An05/07/2026Trần Thịnh (Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nữ anh hùng Truông Bồn sống sót sau trận bom lịch sử

Gần 60 năm đã trôi qua kể từ trận bom kinh hoàng tại Truông Bồn (Nghệ An), nhưng ký ức về buổi sáng định mệnh ngày 31/10/1968 vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bà Trần Thị Thông – nhân chứng duy nhất còn sống của Tiểu đội 2, Đại đội 317 Thanh niên xung phong Nghệ An.

Những ngày tháng Bảy tri ân, chúng tôi tìm gặp bà tại phường Đông Vĩnh, thành phố Vinh. Dù tuổi cao, sức khỏe giảm sút, mỗi khi nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, đôi mắt người nữ cựu thanh niên xung phong lại nhòa lệ.

Bà kể, đêm 30 rạng sáng 31/10/1968, Đại đội 317 nhận lệnh khẩn trương san lấp hố bom trên tuyến đường 15A để bảo đảm cho đoàn xe quân sự hành quân vào chiến trường miền Nam. Sau một đêm làm việc liên tục, rạng sáng hôm sau, Tiểu đội 2 gồm 12 nữ thanh niên xung phong và 2 chiến sĩ tiếp tục rời hầm, mang cuốc, xẻng bám mặt đường thực hiện nhiệm vụ.

Khoảng 6 giờ 10 phút, khi mọi người vừa triển khai đội hình, máy bay Mỹ bất ngờ lao tới. Không như những lần trước còn lượn nhiều vòng, lần này chúng lập tức trút xuống 238 quả bom phá, biến Truông Bồn thành biển lửa. Chỉ trong khoảnh khắc, 13 cán bộ, chiến sĩ của Tiểu đội đã anh dũng hy sinh.

Bà Thông nhớ lại, khi chạy vào hầm trú ẩn, bà nhường đồng đội vào trước rồi đứng ở cửa hầm quan sát trận địa. Đúng lúc ấy, bom dội xuống dồn dập. Khi tỉnh lại, bà đã nằm trong bệnh xá, còn đồng đội mãi mãi không trở về.

Điều kỳ diệu là bà được cứu sống nhờ phần đầu ruồi của khẩu súng K44 còn nhô lên khỏi mặt đất. Trong lúc tìm kiếm người bị nạn, đồng đội phát hiện khẩu súng, kéo lên thì nghe tiếng rên yếu ớt và lập tức đào đất đưa bà ra ngoài. Sau đó, bà được người dân địa phương tận tình cứu chữa, giữ lại sự sống.

Trận bom Truông Bồn đã cướp đi tuổi xuân của 11 nữ thanh niên xung phong và 2 chiến sĩ khi họ mới mười tám, đôi mươi. Nhiều người đã có quyết định nghỉ công tác, có giấy báo nhập học hoặc chuẩn bị ngày cưới, nhưng tất cả đều gác lại hạnh phúc riêng để ở lại cùng đồng đội thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến.

Nhìn về quá khứ, bà Thông nghẹn ngào: "Đồng đội đã có nơi yên nghỉ, có khu tưởng niệm để mọi người đến tri ân. Tôi chỉ mong còn đủ sức khỏe để mỗi dịp kỷ niệm lại lên thắp cho các chị em một nén hương."

Câu chuyện của nữ anh hùng Trần Thị Thông không chỉ là ký ức bi tráng về Truông Bồn mà còn là biểu tượng của tinh thần quả cảm, sự hy sinh và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ MƯA BOM | Câu chuyện thời hoa lửa