NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ NHỮNG CHÂN TRỜI XA
Tác giả : Bùi Ngọc Linh
Có những người rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, đi qua nhiều quốc gia, nhiều nhà tù và những cuộc đấu tranh gian khổ trước khi trở về tiếp tục con đường cách mạng. Lê Hồng Phong là một trong những người như thế. Cuộc đời ông gắn với những năm tháng đặc biệt của lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX, khi những người yêu nước phải tìm kiếm con đường mới để giành lại độc lập cho dân tộc.
Lê Hồng Phong sinh năm 1902 tại huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Xuất thân trong một gia đình nghèo, ông sớm phải tự lập và từng làm nhiều công việc để kiếm sống.
Nhưng những biến động của đất nước đã khiến người thanh niên ấy tìm đến con đường hoạt động cách mạng.
Năm 1924, Lê Hồng Phong cùng một số đồng chí rời Việt Nam sang Xiêm, nay là Thái Lan. Sau đó, ông sang Trung Quốc và được tiếp xúc với các tổ chức cách mạng.
Năm 1926, ông được cử sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông.
Tại đây, Lê Hồng Phong được đào tạo về lý luận và công tác cách mạng.
Sau nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, ông trở về Đông Dương và tham gia xây dựng tổ chức cách mạng.
Năm 1935, Lê Hồng Phong được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng.
Đây là thời kỳ phong trào cách mạng gặp nhiều khó khăn. Thực dân Pháp tiếp tục đàn áp, bắt giữ nhiều cán bộ và cơ sở cách mạng.
Lê Hồng Phong vẫn tiếp tục hoạt động, tìm cách khôi phục và củng cố tổ chức.
Năm 1939, ông bị bắt tại Sài Gòn.
Sau đó, Lê Hồng Phong bị đưa đi giam tại nhiều nơi và cuối cùng bị đày ra Côn Đảo.
Những năm tháng trong nhà tù khiến sức khỏe ông suy giảm nghiêm trọng.
Nhưng ông vẫn giữ tinh thần của một người chiến sĩ cách mạng.
Ngày 6/9/1942, Lê Hồng Phong qua đời tại Côn Đảo khi mới 40 tuổi.
Ông không kịp chứng kiến Cách mạng Tháng Tám năm 1945.
Cũng như nhiều người cùng thế hệ, ông đã dành phần lớn cuộc đời cho một sự nghiệp mà kết quả cuối cùng chỉ đến sau khi ông đã ra đi.
Điều đặc biệt trong câu chuyện của Lê Hồng Phong là hành trình của ông không chỉ diễn ra ở Việt Nam. Từ những năm tháng rời quê hương, đến những lớp học cách mạng ở nước ngoài, rồi trở về hoạt động trong nước và cuối cùng bị giam tại Côn Đảo, cuộc đời ông trải qua nhiều chặng đường của lịch sử.
Có những người ra đi để tìm một con đường cho dân tộc rồi trở về khi con đường ấy còn đầy chông gai. Lê Hồng Phong là một trong những người như vậy. Ông không sống đến ngày đất nước giành độc lập, nhưng hành trình từ Nghệ An đến những chân trời xa rồi trở lại quê hương đã trở thành một phần của câu chuyện về thế hệ cách mạng đầu tiên của Việt Nam.



