NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ THÀNH CỔ
Đại tá Đào Văn Phê là một trong những nhân chứng lịch sử của trận chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Khi nhắc lại chiến trường xưa, ông luôn nhấn mạnh một điều: những người sống sót trở về là may mắn, còn rất nhiều đồng đội đã nằm lại.
81 ngày đêm ở Thành cổ là khoảng thời gian đặc biệt khốc liệt. Bộ đội ta phải chiến đấu trong điều kiện bom pháo liên tục. Những chiến hào trở thành nơi vừa chiến đấu vừa trú ẩn.
Đào Văn Phê và đồng đội nhiều lần phải đối mặt với những trận đánh dữ dội. Những người lính sống cạnh nhau trong chiến hào nên tình đồng đội trở thành chỗ dựa tinh thần lớn nhất.
Sau hàng chục năm, khi xem lại những hình ảnh tái hiện chiến trường, ký ức cũ trở về rất mạnh.
Ông xúc động vì những đồng đội không thể trở về để nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Với Đào Văn Phê, việc kể lại chiến tranh không phải để khơi lại hận thù. Điều ông muốn truyền đến thế hệ trẻ là sự trân trọng đối với hòa bình.
Những người lính năm xưa đã đánh đổi tuổi trẻ để đất nước có được ngày hôm nay.
Câu chuyện Đào Văn Phê vì thế không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là lời nhắn nhủ: hãy sống xứng đáng với những người đã hy sinh để mình được sống trong hòa bình.



