Bài viết

Người trở về từ thương tích

Phú Thọ28/01/2026Lưu Đức Sơn (Đoàn xã Tam Đảo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Phúc trở về làng trong một buổi chiều mưa lất phất. Chiếc ba lô sờn vai, cây nạng gỗ chống bên hông và bước đi khập khiễng khiến ai nhìn cũng lặng người. Anh bị thương trong một trận đánh lớn, mảnh đạn găm vào chân, không còn đủ sức quay lại đơn vị chiến đấu. Với nhiều người, đó là nỗi buồn. Nhưng với anh Phúc, được sống và trở về đã là một điều may mắn. Những ngày đầu, anh trầm lặng ít nói. Ban đêm, tiếng mưa rơi trên mái nhà tranh làm anh nhớ tiếng pháo kích ngoài mặt trận. Có lúc giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm, tim đập thình thịch. Mẹ anh chỉ lặng lẽ nhóm bếp, nấu ấm nước gừng đặt bên giường, không hỏi nhiều, chỉ để con trai cảm thấy mình đang được chở che. Không thể ra trận, anh Phúc xin tham gia công việc ở hậu phương. Anh cùng dân quân đào hầm trú ẩn, đắp công sự, hướng dẫn thanh niên trong làng cách ngụy trang, cảnh giới. Mỗi việc anh làm đều cẩn thận, tỉ mỉ như đang ở chiến trường. Anh bảo: “Còn làm được việc gì cho đất nước thì mình còn có ích.” Có hôm, một nhóm thanh niên nhìn anh rồi hỏi nhỏ:
– Anh không buồn vì phải rời chiến đấu à?
Anh Phúc cười hiền:
– Buồn chứ. Nhưng giữ làng bình yên cũng là đánh giặc. Từ đó, anh trở thành người chỉ dẫn cho lớp trẻ. Những câu chuyện về đồng đội, về tinh thần kỷ luật và lòng dũng cảm được anh kể lại bằng giọng chậm rãi, chân thành. Thanh niên trong làng nhìn anh bằng ánh mắt kính trọng. Mỗi chiều, anh ngồi trước hiên nhà, nhìn khói lam bếp tỏa lên giữa xóm nhỏ. Chân đau nhói khi trở trời, nhưng lòng anh lại bình yên. Anh hiểu rằng, thời hoa lửa không chỉ được viết bằng chiến công nơi trận mạc, mà còn bằng nghị lực của những người mang thương tích vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người trở về từ thương tích | Câu chuyện thời hoa lửa