Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ TRUÔNG BỒN

Câu chuyện về nữ thanh niên xung phong Trần Thị Thông và những người đồng đội đã nằm lại trên cung đường lửa

Điện Biên13/08/2026Chi đoàn Trung tâm Xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch tỉnh Quảng Trị (Đoàn UBND tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ TRUÔNG BỒN

Có những người đi qua chiến tranh và mang theo một vết thương trên cơ thể. Cũng có những người sống sót nhưng phải mang theo ký ức về những người đã không trở về. Trần Thị Thông là một người như thế. Hơn nửa thế kỷ sau ngày Truông Bồn chìm trong bom đạn, câu chuyện của chị vẫn là một chứng nhân đặc biệt về tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Năm 1968, Truông Bồn, thuộc huyện Đô Lương, Nghệ An, là một trọng điểm trên tuyến đường 15A. Đây là tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với chiến trường. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá nhằm cắt đứt con đường vận chuyển người và hàng hóa vào Nam.

Trong những ngày tháng ấy, hàng nghìn thanh niên xung phong đã ngày đêm bám đường. Công việc của họ rất giản dị nhưng vô cùng nguy hiểm: san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, mở đường cho xe qua. Họ thường phải làm việc ngay sau những trận oanh kích, khi mặt đất còn rung chuyển và những quả bom chưa nổ vẫn có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Trần Thị Thông thuộc Tiểu đội 2, Đại đội 317, Đội 65, Tổng đội Thanh niên xung phong Nghệ An. Trong những ngày cuối tháng 10-1968, chị cùng đồng đội liên tục làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Truông Bồn.

Rạng sáng 31/10/1968, một đoàn xe chuẩn bị vượt qua trọng điểm. Các chiến sĩ thanh niên xung phong được lệnh nhanh chóng san lấp những hố bom để mở đường.

Rồi máy bay địch xuất hiện.

Bom trút xuống Truông Bồn.

Một trận bom dữ dội đã cướp đi sinh mạng của 13 chiến sĩ thanh niên xung phong, trong đó có 11 nam và 2 nữ. Chị Trần Thị Thông là người duy nhất sống sót trong nhóm nữ của đơn vị ngày hôm đó.

Sau trận bom, Truông Bồn chìm trong sự im lặng đau đớn. Những người đồng đội của chị nằm lại giữa con đường mà họ đã nhiều lần dùng chính tuổi trẻ của mình để giữ cho thông suốt.

Nhưng câu chuyện của Trần Thị Thông không dừng ở khoảnh khắc sống sót.

Chị tiếp tục sống, tiếp tục mang ký ức về đồng đội. Nhiều năm sau, khi nhắc lại Truông Bồn, chị vẫn nhớ những người bạn từng cùng mình chia nhau từng bữa cơm, từng ca trực, từng giờ phút giữa bom đạn.

Có lẽ với người ngoài, sống sót là một may mắn. Nhưng với những người ở lại, đôi khi đó cũng là một trách nhiệm: phải sống thay phần đời mà đồng đội đã bỏ lại.

Ngày nay, Truông Bồn đã trở thành một địa chỉ đỏ. Những con đường năm xưa không còn vang tiếng máy bay, những hố bom đã được phủ xanh. Nhưng câu chuyện về 13 chiến sĩ thanh niên xung phong vẫn được nhắc lại như một phần của lịch sử tuổi trẻ Việt Nam.

Điều khiến câu chuyện của Trần Thị Thông đặc biệt là chị không kể về mình như một người hùng. Chị kể về đồng đội, về những người đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

Và có lẽ đó chính là điều đẹp nhất của “thời hoa lửa”: những người trẻ khi ấy không nghĩ mình đang viết lịch sử. Họ chỉ nghĩ rằng phải làm cho con đường được thông, để những chuyến xe tiếp tục đi về phía trước.

Hôm nay, tuổi trẻ không còn phải đứng giữa bom đạn. Nhưng mỗi thế hệ vẫn có một “con đường” của riêng mình để bảo vệ và xây dựng.

13 người đã nằm lại Truông Bồn. Một người trở về. Và hơn nửa thế kỷ sau, ký ức của người trở về vẫn tiếp tục kể câu chuyện về những người đã hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Bởi có những người ra đi để đất nước được bước tiếp. Và có những người ở lại để không ai bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn