NGƯỜI TRỞ VỀ VÀ KHÔNG BAO GIỜ NHẮC TÊN MỘT NGƯỜI
Trong đơn vị, ai cũng biết ông từng được cứu sống.
Nhưng không ai nghe ông kể chi tiết.
Chỉ biết rằng, trong một trận bom, ông bị vùi dưới đất. Không ai nghĩ ông còn sống. Chính một người đồng đội đã quay lại, đào bằng tay, kéo ông ra.
Người đó… không trở về.
Sau chiến tranh, nhiều lần đồng đội hỏi: “Hôm đó ai cứu mày?”
Ông im lặng.
Không phải quên.
Mà là không nói.
Một lần hiếm hoi, ông chỉ nói:
“Nếu nói ra… như là mình đang kể công của người đã mất.”
Từ đó, không ai hỏi nữa.
Trong nhà ông, có một bát hương nhỏ. Không ghi tên.
Chỉ có ông biết.
Mỗi lần thắp, ông không khấn.
Chỉ đứng rất lâu.
Có những người được nhớ… bằng sự im lặng.



