Người trở về và lời hứa với những người nằm lại
Sau chiến tranh, có những người lính trở về với gia đình. Nhưng cũng có những người trở về mà trong lòng vẫn mang theo rất nhiều người chưa thể trở về cùng mình.
Cựu chiến binh Vương Khả Sơn là một trong những người như vậy.
Khi còn là người lính, ông từng ghi chép những chặng đường hành quân của mình vào hai quyển nhật ký có tên “Dọc đường chiến tranh”. Nhưng rồi chiến tranh đi qua, bom đạn đã khiến những trang nhật ký ấy không còn nữa.
Những gì ông từng viết bằng mực trên giấy đã biến mất.
Nhưng ký ức thì vẫn còn.
Nhiều năm sau, ông bắt đầu viết lại.
Không phải để kể về mình như một người hùng. Ông viết vì muốn giữ lại hình ảnh những người đồng đội đã cùng mình đi qua những năm tháng chiến tranh. Ông viết cho con cháu, cho những người sinh ra trong hòa bình, để họ biết rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những năm tháng mà biết bao người đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ.
Từ những ký ức được chắt lọc, ông hoàn thành tập hồi ký “Ký ức chiến tranh”.
Nhưng câu chuyện của ông không dừng lại ở những trang sách.
Khi đã trở về cuộc sống đời thường, ông vẫn thường xuyên tìm đến những đồng đội cũ, giúp đỡ những người còn gặp khó khăn. Chiếc xe máy cũ đưa ông đi qua nhiều nơi, đến thăm những người từng cùng mình chiến đấu.
Có người hỏi: gia đình không khá giả, cuộc sống cũng còn nhiều khó khăn, tại sao ông vẫn dành thời gian và công sức cho đồng đội?
Câu trả lời của ông khiến người ta lặng đi:
Với một người lính đã trở về, được sống bên gia đình đã là một điều may mắn. Bởi có những người đồng đội của ông đã không có cơ hội ấy.
Vì vậy, ông coi việc giúp đỡ những người còn lại như một trách nhiệm chưa bao giờ kết thúc.
Chiến tranh đã kết thúc từ rất lâu.
Nhưng tình đồng đội của những người lính năm ấy dường như chưa bao giờ kết thúc.
Có lẽ đó chính là một trong những điều đẹp nhất của thời hoa lửa: người ta không chỉ chiến đấu bên nhau trong những ngày gian khó, mà còn cố gắng sống thay phần nào đó cho những người đã không thể trở về.
Và khi một người lính già tiếp tục làm những việc tử tế cho đồng đội, câu chuyện về thời chiến lại được viết thêm một chương mới.
Một chương không còn tiếng súng.
Chỉ còn tình người.



