Người trở về và những mùa cây thay lá
Trần Văn Duy trở về sau chiến tranh và chứng kiến quê hương từng ngày đổi thay. Những mùa cây thay lá trở thành dấu mốc của thời gian. Mỗi mùa đi qua lại nhắc ông về những người đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ đã xa.
Duy nói rằng ông nhận ra thời gian trôi nhanh nhất qua những mùa cây thay lá.
Ngày trở về, cây trước nhà còn nhỏ.
Rồi cây lớn.
Con cái ông trưởng thành.
Mái tóc ông từ đen chuyển sang bạc.
Mỗi mùa cây thay lá, ông lại nhớ những năm tháng quân ngũ.
Ông nhớ những người bạn từng cùng mình hành quân.
Có người trở về trước ông.
Có người trở về sau.
Có người không bao giờ trở về.
Duy không thường kể chuyện chiến tranh.
Ông thích kể về cuộc sống sau chiến tranh hơn.
Bởi ông muốn mọi người hiểu rằng những người lính trở về đã bắt đầu xây dựng lại cuộc sống từ những điều rất nhỏ.
Làm việc.
Lập gia đình.
Nuôi con.
Xây dựng quê hương.
Những việc ấy tưởng bình thường nhưng chính là cách họ tiếp tục cống hiến.
Nhìn cây trước nhà ngày càng lớn, ông hiểu rằng mình đã đi qua một chặng đường rất dài.
Nhưng ký ức về tuổi trẻ vẫn còn nguyên.



