NGƯỜI TRỞ VỀ VỚI MÁI TÓC BẠC
Ông Đinh Văn Phúc trở về sau chiến tranh khi tuổi đời còn trẻ nhưng mái tóc đã bắt đầu điểm bạc. Những năm tháng khốc liệt đã khiến ông trưởng thành nhanh chóng. Hơn nửa thế kỷ sau, ông vẫn giữ vững phẩm chất người lính trong cuộc sống đời thường.
Ngày trở về, ông Đinh Văn Phúc còn chưa đến ba mươi tuổi. Nhưng những năm tháng chiến tranh đã khiến ông trông già hơn tuổi.
Ông kể rằng điều khó khăn nhất không phải là thích nghi với cuộc sống hòa bình mà là học cách sống khi những người bạn thân nhất không còn.
Trong đơn vị cũ, nhiều người đã nằm lại. Những cuộc gặp mặt sau này luôn thiếu những gương mặt quen thuộc.
Phúc chọn cách sống tích cực. Ông lao động, chăm lo gia đình và tham gia các hoạt động cộng đồng.
Ông cho rằng phẩm chất người lính không chỉ thể hiện trên chiến trường. Khi hòa bình, người lính vẫn phải sống có trách nhiệm, giữ lời hứa và biết giúp đỡ người khác.
Sinh sống tại phường Hồng Bàng, ông nhiều lần tham gia nói chuyện truyền thống với thế hệ trẻ.
Ông không kể những câu chuyện quá lớn lao. Ông thường kể những điều rất nhỏ: một bữa cơm chia sẻ, một lần giúp đồng đội, một lá thư từ quê nhà.
Theo ông, chính những điều bình dị ấy làm nên sức mạnh của người lính.
Mái tóc của ông giờ đã bạc trắng. Nhưng mỗi khi nói về tuổi trẻ, ánh mắt ông vẫn sáng.



