Bài viết

NGƯỜI TRỞ VỀ VỚI MỘT NẮM ĐẤT

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều năm sau ngày chiến tranh kết thúc, một người lính trở về quê.

Ông mang theo một túi vải nhỏ.

Trong đó là một nắm đất.

Ông đặt nó trước bàn thờ người bạn đã hy sinh.

Gia đình ngạc nhiên hỏi:

“Đây là gì?”

Ông nói:

“Đất nơi chúng tôi từng ở.”

Người mẹ cầm túi đất.

Bà hỏi:

“Con tôi có nhắc về nhà không?”

Ông đáp:

“Có. Nhiều lần.”

Ông kể rằng người bạn thường nói về quê.

Nhớ mẹ.

Nhớ căn nhà.

Nhớ con đường.

Nhớ cả cây mít trước sân.

Người mẹ nghe xong, nước mắt rơi.

Bà không hỏi thêm.

Bởi những điều ấy đã đủ.

Người lính ở lại một lúc rồi xin phép ra về.

Trước khi đi, ông nói:

“Cháu xin lỗi vì đã không đưa anh ấy về được.”

Người mẹ lắc đầu:

“Cháu đã đưa nó về rồi.”

Ông ngạc nhiên.

Bà chỉ vào nắm đất.

“Con tôi có quê. Nó về bằng ký ức của các cháu.”

Ông đứng lặng.

Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ câu nói ấy.

Một nắm đất không thể thay thế một con người.

Nhưng nó có thể mang theo câu chuyện về nơi người ấy đã sống, đã chiến đấu và đã gửi lại tuổi trẻ.

Và đôi khi, điều người ở lại cần nhất không phải một lời giải thích.

Mà là biết rằng người thân của mình đã từng được nhớ đến, từng có đồng đội bên cạnh và chưa bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn