NGƯỜI TRỞ VỀ VỚI MÙI KHÓI BẾP
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người lính sau nhiều năm trở về quê.
Điều đầu tiên khiến ông nhận ra mình đã về nhà không phải là căn nhà cũ.
Mà là mùi khói bếp.
Mẹ ông đang nấu cơm.
Bà đã già.
Nhưng vẫn giữ thói quen nhóm bếp như ngày ông còn nhỏ.
Ông đứng ngoài cửa rất lâu.
Bà quay lại.
Hai mẹ con nhìn nhau.
Không ai nói gì trong vài giây.
Rồi bà hỏi:
“Con về thật à?”
Ông cười:
“Vâng.”
Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản.
Chỉ có vài món quen thuộc.
Nhưng ông ăn rất ngon.
Ông nói:
“Con nhớ nhất mùi bếp.”
Mẹ cười:
“Bếp vẫn đây.”
Sau này, mỗi khi nhớ lại ngày trở về, ông luôn nhớ mùi khói bếp.
Không phải những điều lớn lao.
Chỉ là một căn bếp, một bữa cơm và người mẹ đã chờ con.
Ông may mắn hơn nhiều người bạn.
Có những người cùng đi với ông nhưng không có ngày trở về.
Vì thế, ông luôn nói với con cháu:
“Hòa bình quý nhất là được bước vào căn nhà của mình.”
Câu nói ấy trở thành điều ông nhắc đi nhắc lại.
Bởi ông hiểu rằng sau những năm tháng xa cách, bình yên đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên mâm cơm gia đình.



