Bài viết

NGƯỜI TRỞ VỀ VỚI TIẾNG GÀ GÁY

Tây Ninh18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bình nói âm thanh ông nhớ nhất sau nhiều năm xa quê là tiếng gà gáy.

Không phải tiếng nhạc.

Không phải tiếng xe.

Mà là tiếng gà trong một buổi sáng ở làng.

Ngày còn trẻ, ông từng thức dậy rất sớm.

Nghe tiếng gà rồi chuẩn bị lên đường.

Sau đó, ông đi qua nhiều nơi.

Có những đêm không nghe thấy âm thanh quen thuộc.

Ông nhớ nhà.

Ông nhớ căn bếp.

Nhớ tiếng mẹ gọi.

Nhớ tiếng gà.

Khi trở về, ông ngủ một đêm trong căn nhà cũ.

Sáng hôm sau, một con gà gáy ngoài vườn.

Ông tỉnh dậy.

Ông nằm im.

Không hiểu vì sao mình thấy lòng nhẹ đi.

Ông kể với vợ rằng mình đã nghe lại âm thanh của quê.

Vợ ông cười.

Bà nói tiếng gà ở đâu chẳng giống nhau.

Ông bảo không giống.

Bởi tiếng gà ở quê mình gắn với tuổi thơ.

Sau này, nhà ông không nuôi gà nữa.

Nhưng hàng xóm vẫn nuôi.

Mỗi sáng ông mở cửa sổ.

Nghe tiếng gà từ xa.

Ông nói thế là đủ.

Con cháu nghe câu chuyện thấy lạ.

Chúng không hiểu tại sao một âm thanh bình thường lại quan trọng.

Ông bảo có những điều chỉ trở nên quý giá khi người ta từng phải sống rất lâu mà không được nghe chúng.

Tiếng gà gáy không thay đổi.

Nhưng người nghe đã thay đổi.

Từ một người trẻ đi xa trở thành một người già trở về.

Và âm thanh ấy trở thành dấu hiệu rằng quê hương vẫn còn đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn