NGƯỜI TRỒNG CÂY CHO TỔ QUỐC (1)
Bạc phơ râu tóc của Người như một tiên ông
Người sinh ra là để ở một khu rừngCái xứ thiên nhiên không tên, thời gian không tuổiCâu cá bên khe, làm thơ bên suốiLàm những bài thơ mở đầu bằng sắc núi.Xanh xanh.Chính vì ta mà Bác phải lao vào giữa cuộc đấu tranhTám mươi năm chẳng nghĩĐi giữa xích xiềng đạn bom ầm ĩGiữa lý sự chua ngoa, cãi vã tục tằnLễ lạt, tiệc tùng và những diễn văn.Bác đâu thích huân chương. Chỉ thích ngực trầnÁo mở cúc cho gió hè thổi mátMặc màu vải, màu mây đạm bạcĐể thoát cái, có thể lẫn vào thiên nhiên một cách bất thầnNhớ kháng chiến trên ngàn cao Việt BắcThấy cái yên tĩnh trầm tư, ta hiểu BácTâm hồn Người ư, là yên tĩnh những khu rừng.Ôi, những ngày chủ tịch phủ xanh umLộc non về, như trận thắng mùa xuânLộc chớm nở làm ta rưng nước mắtTa hiểu ra rồi. Người trồng cây cho Tổ quốcLà muốn lộc của đời chia đến mỗi người dân.



