Cựu chiến binh

NGƯỜI TRỒNG CÂY SAU CHIẾN TRANH

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh đã để lại nhiều dấu vết trên những vùng quê miền Nam. Sau những ngày tháng của Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, nhiều ngôi nhà bị hư hại, nhiều gia đình phải xa nhau, và những cánh đồng từng xanh tốt cũng trở nên tiêu điều.

Trong một ngôi làng nhỏ, có một người đàn ông tên Ba.

Ba từng là một người lính. Sau những năm tháng chiến đấu, ông trở về quê với một vết thương trên chân và một mong muốn giản dị: được sống bình yên trên mảnh đất của mình.

Nhưng khi trở về, ông thấy quê hương đã thay đổi rất nhiều.

Con đường làng đầy những hố đất.

Một số căn nhà chỉ còn lại những bức tường.

Cánh đồng trước kia xanh mướt giờ chỉ còn những khoảng đất trống.

Ba đứng giữa sân nhà, im lặng rất lâu.

Mẹ ông hỏi:

— Con định làm gì?

Ba nhìn mảnh đất trước mặt.

— Con sẽ trồng lại cây.

Mẹ ngạc nhiên:

— Một mình con làm sao trồng hết?

Ba mỉm cười:

— Không hết hôm nay thì ngày mai. Không một năm thì vài năm.

Sáng hôm sau, Ba bắt đầu công việc.

Ông trồng những cây đầu tiên bên con đường làng.

Có người nhìn thấy thì cười:

— Đất còn chưa đủ để trồng lúa, ông lại đi trồng cây.

Ba chỉ cười.

— Rồi sẽ có ngày chúng ta cần bóng mát.

Ngày qua ngày, ông vẫn tiếp tục.

Ông trồng cây trước nhà.

Trồng dọc theo con đường.

Trồng bên bờ sông.

Trẻ con trong làng thấy vậy cũng đến giúp.

Một cậu bé hỏi:

— Chú Ba trồng nhiều cây thế để làm gì?

Ba đáp:

— Để các cháu sau này có một nơi xanh đẹp để lớn lên.

Năm đầu tiên, những cây non còn rất nhỏ.

Năm thứ hai, chúng bắt đầu lớn.

Năm thứ ba, những tán lá đầu tiên xuất hiện.

Dần dần, con đường làng trở nên xanh mát.

Những người dân bắt đầu cùng nhau trồng thêm cây.

Có người trồng cây ăn quả.

Có người trồng cây lấy bóng mát.

Có người trồng hoa trước cửa nhà.

Ngôi làng từng bước hồi sinh.

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trở thành một thanh niên.

Cậu tìm đến Ba và nói:

— Chú còn nhớ cháu không?

Ba nhìn anh rồi bật cười:

— Cậu bé ngày trước hay hỏi chú trồng cây để làm gì phải không?

Chàng trai gật đầu.

— Bây giờ cháu hiểu rồi.

Anh nhìn con đường xanh trước mặt.

— Chú không chỉ trồng cây. Chú đang trồng tương lai.

Ba im lặng.

Ông nhìn những tán cây đang lay động trong gió.

Ông nhớ đến những người đồng đội đã không thể trở về.

Nếu họ còn sống, có lẽ họ cũng muốn nhìn thấy quê hương như thế này.

Một quê hương không còn khói lửa.

Một quê hương có trẻ em đến trường.

Một quê hương có những con đường xanh mát.

Ba mỉm cười.

Ông chống chiếc gậy bước chậm dưới hàng cây.

Chiến tranh có thể để lại những mảnh đất đầy vết thương, nhưng con người có thể biến những mảnh đất ấy thành nơi bắt đầu của sự sống. Những cây xanh Ba trồng không chỉ che bóng mát cho một ngôi làng, mà còn tượng trưng cho quá trình hồi sinh của quê hương sau chiến tranh — từ mất mát đến hy vọng, từ đổ nát đến xây dựng, và từ quá khứ hướng về tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn