NGƯỜI TRỒNG CÂY SAU NGÀY TRỞ VỀ
Ngày trở về, ông Bình không về nhà ngay.
Ông đi thẳng ra mảnh đất của gia đình.
Nơi ấy đã bỏ hoang một thời gian.
Cỏ mọc cao.
Hàng rào đổ.
Ông đứng nhìn rất lâu.
Sau đó ông bắt đầu dọn.
Ông phát cỏ.
Sửa hàng rào.
Đào đất.
Rồi ông trồng một cây mít.
Mẹ ông hỏi tại sao lại trồng mít.
Ông nói vì cây sống lâu.
Ông muốn có cây để con cháu sau này ăn.
Cây lớn dần.
Những năm đầu chưa có quả.
Ông vẫn chăm.
Ông nói trồng cây cũng giống như xây dựng lại cuộc sống.
Không thể nóng vội.
Phải chờ.
Nhiều năm sau, cây mít sai quả.
Con cháu hái ăn.
Ông ngồi dưới gốc cây.
Ông nhớ những người không trở về.
Ông nói giá mà họ được nhìn thấy quê hương hôm nay.
Những con đường mới.
Những ngôi nhà mới.
Những đứa trẻ chạy chơi.
Nhưng ông không buồn lâu.
Ông nhìn các cháu và cười.
Ông nói phần việc của người sống là làm cho cuộc sống ngày càng tốt hơn.
Cây mít tiếp tục lớn.
Mỗi năm lại cho nhiều quả.
Một cái cây trồng bằng đôi tay của người trở về đã trở thành biểu tượng riêng của gia đình.
Mỗi khi có quả đầu mùa, con cháu đều nhớ lời ông.
Không phải chỉ sống để nhớ quá khứ.
Mà còn phải làm cho tương lai đáng sống.


