NGƯỜI TRỒNG HÀNG CÂY
Sau khi trở về, ông Lực bắt đầu trồng cây dọc con đường vào làng.
Ban đầu chỉ có vài cây.
Ông đào hố.
Đặt cây.
Tưới nước.
Người dân hỏi ông làm để làm gì.
Ông nói con đường cần bóng mát.
Không ai trả tiền cho ông.
Ông vẫn làm.
Năm đầu, nhiều cây chết.
Ông trồng lại.
Năm thứ hai, cây bắt đầu lớn.
Trẻ con trong làng thích thú.
Chúng tưới cây cùng ông.
Ông dạy chúng cách chăm.
Ông nói cây cũng giống con người, muốn lớn phải có thời gian.
Nhiều năm sau, hàng cây trở thành một con đường xanh.
Người già đi bộ dưới bóng cây.
Học sinh đi học.
Người nông dân chở lúa qua.
Mỗi mùa hè, đường làng mát hơn.
Một người từng cùng ông chiến đấu trở về thăm quê.
Nhìn hàng cây, ông hỏi ai trồng.
Người dân chỉ ông Lực.
Hai người đứng dưới một tán cây.
Người bạn nói ngày trước họ từng ước có một nơi bình yên để ngồi.
Ông Lực cười.
Ông bảo bây giờ có rồi.
Hai người ngồi dưới gốc cây rất lâu.
Họ không nói nhiều.
Chỉ nhìn con đường.
Những cây non ngày trước giờ đã thành cây lớn.
Có những ước mơ sau chiến tranh không cần điều gì quá lớn.
Một mái nhà.
Một con đường.
Một hàng cây.
Một nơi để bạn bè có thể ngồi cạnh nhau mà không phải lo ngày mai.


