Người Trồng Hoa Bên Đường (1)
Con đường từ trung tâm xã Sơn Lương vào bản Tả Mây dài gần mười cây số.
Ngày trước, con đường ấy khá buồn tẻ. Hai bên chỉ là đất đá và những bụi cỏ dại mọc um tùm.
Mỗi ngày, người dân vẫn đi qua đó để đến nương, đến chợ hay đưa con đến trường.
Nhưng chẳng ai để ý nhiều đến con đường.
Trong bản có một ông lão tên Thào A Chứ.
Ông sống một mình trong căn nhà nhỏ bên sườn đồi.
Sau khi vợ mất, ông thường dành thời gian đi dạo quanh bản.
Một ngày nọ, ông mang theo vài hạt giống hoa rừng rồi lặng lẽ gieo xuống ven đường.
Không ai biết.
Cũng chẳng ai hỏi.
Hôm sau, ông lại tiếp tục gieo thêm vài hạt nữa.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, ông cần mẫn làm công việc ấy.
Mùa xuân năm sau, những bông hoa đầu tiên bắt đầu nở.
Màu vàng, màu tím, màu đỏ xen lẫn nhau tạo thành những dải màu rực rỡ bên đường.
Người dân đi qua đều trầm trồ.
Nhưng chẳng ai biết ai là người trồng.
Thấy hoa đẹp, nhiều người bắt đầu chăm sóc.
Người tưới nước.
Người nhổ cỏ.
Người bảo nhau không dẫm lên những luống hoa.
Vài năm sau, con đường đất ngày nào đã trở thành con đường hoa đẹp nhất xã.
Du khách đến Sơn Lương thường dừng lại chụp ảnh.
Nhiều người hỏi:
– Ai là người nghĩ ra ý tưởng này?
Nhưng không ai trả lời được.
Một buổi sáng đầu hè, ông Chứ qua đời sau một cơn bạo bệnh.
Khi dọn lại căn nhà nhỏ của ông, người dân phát hiện một cuốn sổ cũ.
Trong đó ghi chép rất nhiều ngày tháng.
Mỗi trang đều có dòng chữ ngắn:
"Hôm nay gieo thêm 20 hạt hoa."
"Hôm nay nở 5 bông đầu tiên."
"Hôm nay có một em bé dừng lại ngắm hoa rất lâu."
Ở trang cuối cùng, ông viết:
"Tôi không biết mình còn sống bao lâu. Nhưng tôi mong con đường này sẽ khiến ai đó vui hơn khi trở về nhà."
Đọc đến đây, nhiều người không cầm được nước mắt.
Lúc ấy mọi người mới biết người gieo những bông hoa suốt bao năm qua chính là ông Chứ.
Ít lâu sau, xã quyết định đặt tên tuyến đường ấy là "Đường Hoa A Chứ".
Ngày khánh thành, người dân trong bản mang theo những bó hoa rừng đến đặt bên tấm biển tên đường.
Trẻ em đứng thành hàng dài.
Người già lặng lẽ cúi đầu.
Những bông hoa ven đường rung rinh trong gió như đang mỉm cười.
Từ đó, câu chuyện về ông Chứ được kể lại cho nhiều thế hệ.
Không phải vì ông đã làm điều gì quá lớn lao.
Mà bởi ông đã dành những năm tháng cuối đời để gieo niềm vui cho người khác.
Và người dân Sơn Lương hiểu rằng:
Có những người không để lại nhà cao cửa rộng.
Không để lại tài sản lớn lao.
Nhưng họ để lại những điều đẹp đẽ trong lòng mọi người.
Giống như những bông hoa bên đường.
Âm thầm nở.
Âm thầm tỏa hương.
Và âm thầm làm cho cuộc sống trở nên đẹp hơn mỗi ngày.



