NGƯỜI TRỒNG HOA BÊN MỘ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người cựu chiến binh mỗi năm đều trồng hoa bên phần mộ của những người bạn cũ.
Ông không chọn loại hoa đắt tiền.
Ông chỉ chọn những loài dễ sống.
Mỗi lần trồng, ông đều nói tên từng người.
“Cậu thích hoa này.”
“Cậu ngày trước hay đùa.”
“Cậu quê ở tận miền Trung.”
Ông nhớ rất nhiều.
Một người trẻ đi cùng hỏi:
“Sao bác nhớ được hết?”
Ông cười:
“Bạn mình thì phải nhớ.”
Năm tháng trôi qua, ông ngày càng già.
Nhưng năm nào ông cũng đến.
Một mùa mưa, ông không đi được.
Những người trẻ trong làng thay ông mang hoa đến.
Họ hỏi:
“Bác muốn trồng loại nào?”
Ông nói:
“Loại nào cũng được. Miễn là có hoa.”
Họ làm theo.
Khi nhìn thấy những bông hoa nở, ông mỉm cười.
Ông hiểu rằng rồi một ngày mình cũng sẽ không thể đến nữa.
Nhưng ông yên tâm vì những người trẻ đã biết câu chuyện.
Ký ức không thể chỉ nằm trong một người.
Nó cần được trao lại.
Và những bông hoa nhỏ bên những phần mộ chính là lời nhắc rằng những con người năm xưa vẫn được nhớ đến.



