Người Trồng Hoa Trước Nghĩa Trang
Người Trồng Hoa Trước Nghĩa Trang
Khi nghỉ hưu, ông Đạo không chọn nghỉ ngơi như nhiều người khác.
Ông xin nhận chăm sóc khu đất trước nghĩa trang liệt sĩ của huyện.
Mảnh đất ấy trước kia chỉ có cỏ dại.
Mùa hè bụi mù.
Mùa đông trơ trọi.
Ông bắt đầu trồng hoa.
Ban đầu chỉ vài luống cúc vàng.
Rồi thêm hoa mười giờ.
Hoa chiều tím.
Hoa giấy.
Ngày nào ông cũng tưới nước.
Nhổ cỏ.
Bón phân.
Người ta hỏi:
— Ông làm thế để làm gì?
Ông cười:
— Để những người nằm trong kia mỗi sáng mở mắt ra sẽ nhìn thấy hoa.
Mọi người nghe rồi im lặng.
Bởi ai cũng hiểu ông không nói về những người đã khuất.
Ông đang nói về lòng biết ơn của người sống.
Mười năm trôi qua, con đường dẫn vào nghĩa trang luôn rực rỡ sắc màu.
Nhiều gia đình từ xa đến thăm mộ người thân đều dừng lại ngắm những khóm hoa.
Không ai biết hết công sức của ông Đạo.
Nhưng mỗi bông hoa nở đều giống như một lời tri ân âm thầm gửi tới những người đã hy sinh.



