NGƯỜI TRỒNG LẠI MẦM XANH
Sau mỗi trận bom, không chỉ con đường bị phá hỏng mà cả những triền đồi, cánh rừng xung quanh cũng trở nên tan hoang. Đất trơ trụi, cây cối gãy đổ, mưa xuống là đất lại trôi theo dòng nước. Trong hoàn cảnh ấy, chị Lường Thị Năm cùng một số người trong đội được giao nhiệm vụ trồng lại cây, giữ đất.
Công việc của chị không gấp gáp như vá đường hay vận chuyển, nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn. Từng hố nhỏ được đào xuống, từng cây non được đặt vào, rồi phủ đất lại cẩn thận. Có những ngày nắng gắt, đất khô cứng, đào một hố cũng mất nhiều sức. Có khi vừa trồng xong, một trận mưa lớn lại cuốn trôi tất cả, phải làm lại từ đầu.
Nhiều người hỏi chị: “Chiến tranh thế này, trồng cây để làm gì?” Chị chỉ đáp nhẹ: “Đường cần cây để giữ đất, sau này hòa bình cũng cần cây để sống.” Với chị, mỗi mầm cây không chỉ là một công việc, mà còn là hy vọng.
Có lần, sau nhiều tháng chăm sóc, những cây đầu tiên bắt đầu bén rễ, xanh lên giữa vùng đất từng bị bom cày xới. Nhìn màu xanh ấy, chị thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Nó giống như một lời nhắc rằng, dù chiến tranh có tàn phá đến đâu, sự sống vẫn có thể trở lại.
Những việc làm lặng lẽ của chị ít ai nhắc đến, nhưng chính chúng đã góp phần giữ cho con đường bền vững hơn, và giữ lại màu xanh cho núi rừng Tây Bắc.


