Người Trồng Rau Cho Bộ Đội
Những năm kháng chiến chống Mỹ, ở một vùng căn cứ thuộc miền Tây Nghệ An có một tổ tăng gia sản xuất chuyên trồng rau và chăn nuôi để cung cấp thực phẩm cho các đơn vị bộ đội đóng quân trong rừng. Trong tổ ấy có một người đàn ông quê Khánh Thiện được giao phụ trách khu vườn rau nằm bên triền suối.
Khu tăng gia được dựng giữa rừng sâu, xung quanh là đồi núi và những lối mòn nhỏ dẫn vào căn cứ. Để tránh máy bay địch phát hiện, mọi luống rau đều được trồng xen dưới tán cây lớn. Công việc mỗi ngày của ông là cuốc đất, dẫn nước từ con suối nhỏ vào vườn rồi chăm sóc từng luống cải, luống bí cho kịp vụ.
Chiến tranh thiếu thốn đủ bề nên rau xanh trở thành món ăn quý giá đối với bộ đội. Có những đợt hành quân dài ngày, chỉ cần thêm bát canh rau nóng cũng đủ giúp người lính vơi bớt mệt mỏi.
Một buổi chiều mùa khô, sau nhiều ngày nắng gắt, khu vườn bắt đầu héo úa vì thiếu nước. Đúng lúc ấy, đơn vị nhận tin sắp có một đoàn thương binh chuyển về căn cứ điều trị. Ai cũng lo nếu không có rau xanh và thực phẩm bổ sung thì việc chăm sóc thương binh sẽ rất khó khăn.
Ngay trong đêm, người đàn ông quê Khánh Thiện cùng vài đồng đội mang cuốc xẻng ra đào thêm một con mương nhỏ dẫn nước từ khe núi về vườn rau. Trời tối mịt, chỉ có ánh đèn dầu được che kín bằng áo mưa soi lờ mờ trên nền đất.
Đang làm việc thì tiếng máy bay trinh sát bất ngờ vang lên trên đầu. Mọi người lập tức tắt đèn nằm im dưới giao thông hào. Một lúc sau, pháo sáng được thả xuống phía cánh rừng gần đó, ánh sáng trắng phủ cả triền núi.
Chờ máy bay bay xa, ông và đồng đội lại tiếp tục đào mương trong im lặng. Đất khô cứng khiến đôi bàn tay ai cũng rớm máu nhưng không ai dừng lại.
Đến gần sáng, dòng nước đầu tiên cuối cùng cũng chảy vào khu vườn nhỏ giữa rừng. Nhìn những luống rau vừa được tưới mát sau nhiều ngày khô hạn, mọi người ai cũng mỉm cười dù người đã thấm mệt.
Ít tuần sau, những luống cải xanh bắt đầu tốt trở lại và được mang nấu cho thương binh cùng bộ đội trong căn cứ. Với những người lính năm ấy, bát canh rau giản dị giữa chiến trường không chỉ là thức ăn mà còn là tình cảm và sự chăm lo từ hậu phương.
Sau ngày hòa bình, người đàn ông quê Khánh Thiện trở về quê nhà tiếp tục gắn bó với ruộng vườn. Nhưng mỗi lần tưới rau trong những chiều yên bình, ông lại nhớ về khu vườn nhỏ giữa rừng năm xưa — nơi những luống rau xanh đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho người lính giữa thời chiến gian khó.



