Bài viết

Người Trông Trẻ Trong Những Ngày Sơ Tán – Mái Nhà Chung Của Tuổi Thơ Thời Hoa Lửa

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Trông Trẻ Trong Những Ngày Sơ Tán – Mái Nhà Chung Của Tuổi Thơ Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của giáo viên mầm non, cán bộ phụ nữ và nhân dân trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến tranh đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của hàng triệu gia đình Việt Nam. Nhiều người lớn tham gia sản xuất, phục vụ chiến trường hoặc trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Để các bậc phụ huynh yên tâm công tác, nhiều cô nuôi dạy trẻ, cán bộ phụ nữ và người dân địa phương đã đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc trẻ em tại các khu sơ tán. Công việc ấy tuy thầm lặng nhưng đã góp phần bảo vệ tuổi thơ của biết bao thế hệ trong những năm tháng hoa lửa.

Ngày ấy, tại nhiều địa phương, trẻ em được đưa đến các điểm sơ tán an toàn hơn nhằm tránh ảnh hưởng của chiến tranh. Những lớp mẫu giáo và nhà trẻ được tổ chức trong điều kiện còn rất đơn sơ, có nơi chỉ là những ngôi nhà tranh hoặc các căn phòng nhỏ của người dân.

Trong ký ức của nhiều người từng trải qua tuổi thơ thời chiến, hình ảnh các cô giáo và cô nuôi tận tình chăm sóc trẻ em là một ký ức vô cùng đẹp đẽ. Họ không chỉ dạy học mà còn chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho các em.

Có những ngày, công việc bắt đầu từ rất sớm. Các cô chuẩn bị thức ăn, dọn dẹp nơi sinh hoạt rồi đón trẻ đến lớp. Dù điều kiện vật chất còn nhiều thiếu thốn, các em vẫn được chăm sóc bằng tất cả tình yêu thương.

Trong chiến tranh, tiếng còi báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào. Khi đó, các cô giáo nhanh chóng hướng dẫn trẻ xuống hầm trú ẩn theo đúng quy định an toàn. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm rất cao.

Nhiều nhân chứng kể rằng có những em nhỏ xa cha mẹ trong thời gian dài vì gia đình tham gia công tác hoặc làm nhiệm vụ ở những nơi khác. Các cô giáo vừa là người dạy học, vừa là người động viên để các em vơi đi nỗi nhớ nhà.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh cô giáo bế trên tay một em nhỏ đang khóc vì nhớ mẹ là hình ảnh đầy xúc động. Sự ân cần và tình yêu thương ấy đã giúp nhiều em vượt qua những tháng ngày khó khăn.

Không chỉ chăm sóc trẻ, các cô còn tổ chức nhiều hoạt động vui chơi, học tập phù hợp với điều kiện thời chiến. Những bài hát, câu chuyện và trò chơi dân gian đã mang lại niềm vui cho tuổi thơ giữa hoàn cảnh gian khó.

Có những khu sơ tán nằm ở vùng nông thôn xa trung tâm. Các cô giáo phải tự trồng rau, chăm sóc vườn nhỏ hoặc tham gia lao động cùng người dân để cải thiện bữa ăn cho trẻ em. Tinh thần tự lực ấy đã trở thành nét đẹp đáng trân trọng.

Nhiều thanh niên và hội viên phụ nữ địa phương cũng tham gia hỗ trợ công tác chăm sóc trẻ. Họ góp phần tạo nên môi trường an toàn và ấm áp cho các em trong những năm tháng chiến tranh.

Có những em nhỏ sau này khi trưởng thành vẫn nhớ rõ tên cô giáo đã chăm sóc mình trong thời gian sơ tán. Những tình cảm chân thành năm ấy đã để lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời của nhiều người.

Không ít cô giáo và cán bộ phụ nữ đã dành cả tuổi trẻ cho công việc chăm sóc trẻ em thời chiến. Họ chấp nhận vất vả, xa gia đình và làm việc trong điều kiện khó khăn để bảo vệ thế hệ tương lai của đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người tiếp tục gắn bó với ngành giáo dục và công tác xã hội. Những câu chuyện về thời kỳ sơ tán vẫn luôn được nhắc lại như những ký ức đẹp về tình người và tinh thần đoàn kết.

Ngày nay, khi trẻ em được học tập và vui chơi trong điều kiện đầy đủ hơn, thế hệ trẻ càng thêm hiểu giá trị của sự hy sinh thầm lặng từ những người đã chăm sóc và bảo vệ tuổi thơ trong những năm tháng chiến tranh.

Người trông trẻ trong những ngày sơ tán thời kỳ hoa lửa không trực tiếp tham gia chiến đấu nơi chiến trường, nhưng bằng tình yêu thương, sự kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm, họ đã góp phần bảo vệ và nuôi dưỡng những mầm non của đất nước. Những mái nhà sơ tán năm ấy mãi là biểu tượng đẹp của tình người, sự sẻ chia và lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn