Người Trực Máy Liên Lạc Giữa Đêm Biên Giới
Ông Nguyễn Ngọc Tuấn, sinh năm 1967, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra ở vùng quê miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với ruộng đồng, kênh rạch và nhịp sống lao động vất vả của người dân quê. Cuối những năm 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ thông tin liên lạc tại một đơn vị đóng quân gần vùng biên giới. Công việc của ông là trực và bảo quản máy liên lạc, đảm bảo thông tin giữa các chốt luôn thông suốt. Thời điểm ấy, hệ thống liên lạc còn rất thô sơ, chủ yếu dựa vào máy radio và đường dây hữu tuyến. Chỉ cần mất tín hiệu vài giờ cũng có thể ảnh hưởng đến việc phối hợp giữa các đơn vị ngoài tuyến biên. Ông Nguyễn Ngọc Tuấn được giao nhiệm vụ trực máy liên tục theo ca, đặc biệt vào ban đêm – thời điểm dễ xảy ra sự cố nhất. Dù công việc lặng thầm, nhưng lại mang ý nghĩa rất quan trọng, bởi “mất liên lạc” đồng nghĩa với việc gián đoạn chỉ huy. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào một đêm mưa lớn năm 1989. Đêm hôm đó, trời mưa xối xả kéo dài, gió giật mạnh làm hệ thống dây anten ngoài trời bị rung lắc liên tục. Khoảng gần nửa đêm, máy liên lạc bất ngờ nhiễu sóng rồi mất tín hiệu hoàn toàn. Trong khi các chốt ngoài biên đang cần truyền tin gấp, việc mất liên lạc khiến cả đơn vị vô cùng lo lắng. Ngay khi phát hiện sự cố, ông Nguyễn Ngọc Tuấn lập tức khoác áo mưa, cầm đèn pin chạy ra khu vực đặt cột anten giữa trời mưa tầm tã. Đường đất trơn trượt, gió thổi mạnh khiến việc di chuyển rất khó khăn. Khi đến nơi, ông phát hiện dây nối anten đã bị lỏng do gió giật mạnh và nước mưa tạt liên tục. Không chần chừ, ông leo lên khung đỡ anten để kiểm tra, trong khi bên dưới đồng đội giữ chân cột cho an toàn. Có lúc gió lớn quật mạnh khiến thân người ông chao đảo giữa trời mưa, nhưng ông vẫn bám chặt để nối lại dây tín hiệu. Đôi tay bị lạnh cóng vì mưa đêm, nhưng ông vẫn kiên trì thao tác cho đến khi đường truyền được khôi phục. Sau gần một giờ vật lộn giữa mưa gió, tín hiệu máy liên lạc cuối cùng cũng trở lại. Âm thanh “tít tít” vang lên giữa đêm tối khiến cả đơn vị thở phào nhẹ nhõm. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Tuấn không kịp sửa lại anten thì việc liên lạc với các chốt ngoài rừng sẽ bị gián đoạn rất nguy hiểm”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Nguyễn Ngọc Tuấn chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho máy chạy lại để anh em còn liên lạc làm nhiệm vụ”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người lính thông tin năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn lao, mà là sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm trong những công việc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Câu chuyện về người trực máy liên lạc giữa đêm biên giới là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người lặng lẽ cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm mưa trèo lên cột anten, từ đôi tay giữ vững tín hiệu giữa gió giật, họ đã góp phần giữ vững mạch thông tin và sức mạnh của cả đơn vị nơi biên cương.



