Cựu chiến binh

Người Trung đội trưởng nơi Xín Cái

Tuyên Quang18/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Trung đội trưởng nơi Xín Cái

Có những người lính khi nhập ngũ chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ hoàn thành nghĩa vụ rồi trở về quê hương. Nhưng với Trần Đình Quang, hành trình ấy kéo dài gần một thập kỷ và đưa ông từ một chiến sĩ trẻ trở thành người Trung đội trưởng nơi biên giới Mèo Vạc.

Tháng 12 năm 1982, sau thời gian học tập tại Trường Quân chính Quân khu 2, ông được giao nhiệm vụ Trung đội trưởng K1A, C1, D1, đóng quân tại xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang.

Đến Xín Cái với một cương vị mới

Xín Cái nằm ở vùng biên giới Mèo Vạc, nơi địa hình núi đá hiểm trở và điều kiện sinh hoạt của bộ đội còn nhiều khó khăn.

Đến nơi đây, Trần Đình Quang không còn là người lính trẻ của năm 1979.

Sau hơn ba năm trong quân ngũ, ông đã trải qua nhiều môi trường công tác, được rèn luyện qua thực tiễn và được đào tạo tại Trường Quân chính Quân khu 2.

Bây giờ, trên vai ông là trách nhiệm của một Trung đội trưởng.

Đó là một cương vị đòi hỏi người cán bộ phải có bản lĩnh, trách nhiệm và khả năng tổ chức. Mỗi mệnh lệnh đưa ra không chỉ liên quan đến bản thân người chỉ huy mà còn liên quan đến cả những chiến sĩ dưới quyền.

Người chỉ huy và những người lính trẻ

Làm Trung đội trưởng nơi biên giới không phải là một công việc dễ dàng.

Những người lính trong trung đội phải sống xa gia đình, thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện địa hình và thời tiết khắc nghiệt. Người chỉ huy vì thế phải vừa tổ chức thực hiện nhiệm vụ, vừa nắm bắt tình hình của bộ đội.

Trần Đình Quang từng là một chiến sĩ trẻ nên ông hiểu những khó khăn mà những người lính dưới quyền của mình phải trải qua.

Ông hiểu cảm giác xa nhà.

Hiểu những ngày đầu làm quen với môi trường quân đội.

Hiểu cả sự trưởng thành của một người lính sau những tháng ngày rèn luyện.

Vì vậy, cương vị Trung đội trưởng cũng là lúc ông phải học thêm một bài học khác: trách nhiệm của người chỉ huy đối với đồng đội.

Ở nơi biên giới, tình đồng chí, đồng đội không chỉ nằm trong những lời nói. Nó được thể hiện qua từng ngày cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ khó khăn và cùng giữ vững tinh thần của người lính.

Những năm tháng không thể quên

Từ tháng 12 năm 1982 đến tháng 10 năm 1988, gần sáu năm cuộc đời quân ngũ của Trần Đình Quang gắn với Xín Cái.

Đó là quãng thời gian dài nhất ông gắn bó với một địa bàn trong hành trình quân ngũ.

Từ một người lính trẻ của năm 1979, ông đã trở thành một cán bộ trực tiếp quản lý, huấn luyện và chỉ huy bộ đội.

Tháng 10 năm 1988, ông xuất ngũ.

Gần mười năm trước, ông rời quê hương khi tuổi đời mới 18.

Ngày trở về, ông đã mang theo một hành trang khác hẳn: những năm tháng rèn luyện trong quân đội, những địa danh đã đi qua, những người đồng đội đã cùng mình sống và làm nhiệm vụ, cùng ký ức về vùng biên giới Xín Cái – Mèo Vạc.

Người lính trở về từ biên cương

Chiến tranh và những năm tháng bảo vệ biên giới có thể đã lùi xa, nhưng ký ức của người lính thì không dễ mất đi.

Có những địa danh chỉ xuất hiện trong vài dòng lý lịch, nhưng với người từng sống và chiến đấu, đó là cả một phần tuổi trẻ.

Lập Thạch – nơi bắt đầu. Mường Khương – nơi trưởng thành. Xín Cái – nơi ông trở thành người Trung đội trưởng.

Ba địa danh, ba chặng đường, nhưng cùng tạo nên một hành trình gần mười năm của người lính Trần Đình Quang.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại quãng đời quân ngũ, có lẽ điều còn lại sâu sắc nhất không phải là những quân hàm hay chức vụ, mà chính là ký ức về một thời tuổi trẻ đã dành cho Tổ quốc.

Năm 1979, ông lên đường khi mới 18 tuổi.

Năm 1988, ông trở về sau gần một thập kỷ quân ngũ.

Giữa hai mốc thời gian ấy là cả một chặng đường trưởng thành.

Và đó cũng chính là câu chuyện của một thế hệ thanh niên đã đi qua những năm tháng nhiều thử thách, để hôm nay trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trong ký ức một phần không thể phai mờ của Thời Hoa Lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn