Khác

NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG Ở MỐC 4

Thiếu úy La Chiến Thường – giữ chốt giữa ngày biên giới đỏ lửa Sáng 17/2/1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra trên nhiều địa bàn Hà Giang. Tại Nghĩa Thuận, huyện Quản Bạ, những người lính Đồn Công an nhân dân vũ trang Nghĩa Thuận cùng lực lượng dân quân địa phương đã bước vào cuộc chiến đấu ngay từ những giờ đầu tiên. Ở khu vực mốc 4, lực lượng của ta chỉ gồm 2 cán bộ, chiến sĩ cùng 12 dân quân, do Thiếu úy La Chiến Thường, Trung đội trưởng Đồn CANDVT Nghĩa Thuận, chỉ huy.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Tân Trịnh (Đoàn xã Tân Trịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thiếu úy La Chiến Thường – giữ chốt giữa ngày biên giới đỏ lửa

Sáng 17/2/1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra trên nhiều địa bàn Hà Giang.

Tại Nghĩa Thuận, huyện Quản Bạ, những người lính Đồn Công an nhân dân vũ trang Nghĩa Thuận cùng lực lượng dân quân địa phương đã bước vào cuộc chiến đấu ngay từ những giờ đầu tiên.

Ở khu vực mốc 4, lực lượng của ta chỉ gồm 2 cán bộ, chiến sĩ cùng 12 dân quân, do Thiếu úy La Chiến Thường, Trung đội trưởng Đồn CANDVT Nghĩa Thuận, chỉ huy.

Đó là một vị trí không lớn.

Nhưng trong chiến tranh, một điểm chốt nhỏ cũng có thể trở thành nơi quyết định cả một khu vực.

Khoảng 40–50 người tiến đánh khu vực mốc 4.

La Chiến Thường cùng đồng đội phát hiện tình hình và tổ chức chống trả.

Lực lượng ít hơn nhiều, nhưng những người lính và dân quân ở đây đã giữ vững vị trí.

Các đợt tiến công lần lượt bị đẩy lùi.

Theo tư liệu của Ban Tuyên giáo Trung ương, trong trận đánh này, phía ta đã gây tổn thất cho đối phương; riêng Thiếu úy La Chiến Thường được ghi nhận đã tiêu diệt 4 đối phương.

Nhưng điều đáng nhớ về La Chiến Thường không chỉ nằm ở con số của một trận đánh.

Đó là hình ảnh một người chỉ huy cấp trung đội đứng giữa một nhóm cán bộ, chiến sĩ và dân quân, giữ một vị trí nơi biên giới trong thời khắc đặc biệt căng thẳng.

Những người lính ở Nghĩa Thuận khi ấy hiểu rất rõ rằng phía sau mình là bản làng, là đồng bào, là đường biên và những cột mốc của Tổ quốc.

Họ không có những điều kiện thuận lợi của thời bình.

Không có đường sá thuận tiện.

Không có thông tin liên lạc hiện đại.

Những quyết định trên trận địa nhiều khi phải được đưa ra trong vài phút.

Và người chỉ huy phải chịu trách nhiệm trước đồng đội của mình.

La Chiến Thường đã làm điều đó.

Sau trận đánh ngày 17/2, Nghĩa Thuận tiếp tục trở thành địa bàn chiến đấu căng thẳng.

Ngày 11/3/1979, khu vực mốc 5 tiếp tục bị tiến công. Đồn CANDVT Nghĩa Thuận phối hợp với dân quân và các lực lượng bộ đội địa phương tổ chức phòng thủ, đẩy lùi nhiều đợt tiến công.

Nhìn lại lịch sử, chúng ta thường nhớ tới những trận đánh lớn.

Nhưng biên giới được giữ bằng rất nhiều trận đánh nhỏ như thế.

Mỗi chốt.

Mỗi mốc giới.

Mỗi người lính.

Mỗi người dân quân.

Tất cả đều góp phần tạo nên một phòng tuyến.

La Chiến Thường là một cái tên tiêu biểu cho lớp người đã đứng ở những vị trí như vậy.

Không ồn ào.

Không xa hoa.

Chỉ có một nhiệm vụ rất rõ ràng:

Giữ chốt. Giữ đất. Giữ biên cương.

Hoa lửa La Chiến Thường – người trung đội trưởng ở mốc 4 Nghĩa Thuận, một cái tên được lưu lại từ những ngày đầu cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn