NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG VÀ LỜI THỀ DƯỚI CHÂN THÀNH CỔ
Ký ức bi tráng về những trận đánh giáp lá cà cuối cùng và cuộc rút quân thần tốc qua sông Thạch Hãn của Trung đội trưởng Nguyễn Đức Sơn cùng các đồng đội.
Giữ vững trận địa đến phút cuối cùng
Giữa tháng 9 năm 1972, khi tiếng bom pháo của địch dội xuống Thành Cổ đạt đến mức hủy diệt, Trung đội của ông Nguyễn Đức Sơn vẫn kiên cường bám trụ tại khu vực chợ Quảng Trị và góc phía Đông Bắc Thành Cổ. Ông Sơn nhớ lại: "Lúc đó, ranh giới giữa ta và địch chỉ cách nhau vài chục mét. Chúng tôi ăn ngủ ngay trong công sự, súng luôn lên nòng, hễ địch ló mặt ra là nổ súng." Những trận đánh giáp lá cà bằng lưỡi lê và lựu đạn diễn ra liên miên, máu của các chiến sĩ đã hòa quyện vào từng viên gạch đổ nát của cổ thành.
Cuộc vượt sông Thạch Hãn đầy nước mắt
Đêm 16/9/1972, lệnh rút quân được ban xuống để bảo toàn lực lượng. Ông Sơn cùng những người anh em còn lại phải dìu nhau rời khỏi trận địa trong làn mưa đạn dày đặc. Ông kể về khoảnh khắc chia tay đầy xúc động: "Chúng tôi ôm lấy nhau, nhìn lại đống gạch vụn mà mình đã thề sống chết để giữ. Khi xuống dòng Thạch Hãn, nước sông lạnh buốt nhưng lòng chúng tôi còn đau đớn hơn vì phải để lại biết bao đồng đội đã nằm xuống." Cuộc rút quân ấy không phải là thất bại, mà là sự chuẩn bị cho một sức mạnh mới để trở lại giải phóng hoàn toàn quê hương.
Sứ mệnh của người ở lại
Hơn 50 năm đã trôi qua, người Trung đội trưởng trẻ tuổi năm nào nay tóc đã bạc trắng nhưng vẫn không quên lời thề với những người đã khuất. Ông thường xuyên liên lạc với các đồng đội như ông Nguyễn Thế Tuấn để tìm kiếm lại những mảnh ký ức về các liệt sĩ chưa tìm được hài cốt. Đối với ông, kể lại câu chuyện về Thành Cổ là để nhắc nhở rằng: Quảng Trị là mảnh đất thiêng, mỗi ngọn cỏ lá cây ở đây đều mang trong mình linh hồn của người chiến sĩ cách mạng.



