Người Trung đội trưởng và lời thề giữ đất trên cao điểm
Người Trung đội trưởng và lời thề giữ đất trên cao điểm
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vùng đất từng bị cày xới bởi bom cày đạn lạc nay đã được phủ xanh bởi màu của sự sống và hòa bình. Thế nhưng, trong tâm khảm của những cựu chiến binh, ngọn lửa của một thời hoa lửa oanh liệt chưa bao giờ tắt. Nó vẫn sống, vẫn vẹn nguyên trong ký ức và trên cả những vết sẹo in hằn trên da thịt. Nhân cuộc thi viết này, tôi muốn kể lại câu chuyện về bác Đỗ Trọng Nhị – nguyên Trung đội trưởng bộ binh, người lính kiên cường đã từng cùng đồng đội viết nên huyền thoại giữ đất bằng máu và lòng quả cảm sắt đá nơi tuyến đầu khốc liệt.
Bác Đỗ Trọng Nhị lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hoài bão "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của cả một thế hệ. Rời xa gia đình và quê hương, bác bước vào chiến trường miền Nam giữa những năm tháng khốc liệt nhất, khi giặc Mỹ điên cuồng trút bom đạn nhằm đè bẹp ý chí cách mạng của quân và dân ta. Bác được trui rèn và trưởng thành qua từng trận đánh, từ một chiến sĩ trẻ trở thành người chỉ huy trung đội dày dặn kinh nghiệm, luôn mưu trí, dũng cảm và hết lòng thương yêu đồng đội.
Câu chuyện hoa lửa khắc sâu nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác Nhị là trận đánh giữ cao điểm lịch sử vào mùa khô năm ấy. Cao điểm này là vị trí chiến lược, quân địch quyết tâm dùng hỏa lực vượt trội để san phẳng. Bác Nhị nhớ lại, những trận mưa bom, pháo bầy dội xuống ngày đêm xé toạc núi rừng, mặt đất bị cày đi xới lại nồng nặc mùi thuốc súng. Suốt nhiều ngày đêm trực chiến, công sự bị sập, lương thực và nước uống cạn kiệt, nhưng trung đội của bác vẫn kiên cường bám trụ.
Đỉnh điểm là khi địch mở đợt tấn công quy mô lớn, bộ binh giặc càn lên đông như kiến cỏ. Trong làn khói đạn mù mịt, nhiều đồng đội đã anh dũng ngã xuống ngay bên cạnh. Bản thân bác Nhị cũng bị thương nặng, máu thấm đỏ áo trận. Thế nhưng, khí phách của người Trung đội trưởng không cho phép bác gục ngã. Bác dùng băng cá nhân buộc chặt vết thương, gượng dậy tiếp tục bắn trả địch và thét lớn mệnh lệnh truyền lửa cho anh em: "Còn người là còn trận địa! Quyết không lùi một bước!". Lời hô ấy như một tiếng sấm rền giữa trận tiền, tiếp thêm sức mạnh vô song để những người lính còn lại ôm súng bộc phá lao lên, đánh bật các đợt phản kích của địch, giữ vững cao điểm cho đến khi lực lượng tiếp viện kịp thời ứng cứu.
Trận đánh năm xưa đã khép lại, bác Đỗ Trọng Nhị trở về với cuộc sống đời thường sau ngày đất nước thống nhất, mang trên mình những vết thương và thương tật chiến tranh. Thế nhưng, người Trung đội trưởng năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên ngọn lửa nhiệt huyết. Bác tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ và luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, chòm xóm.
Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Đỗ Trọng Nhị chính là một bài ca bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh quên mình. Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi ngày hôm nay rằng: giá trị của hai chữ "hòa bình" được đổi bằng xương máu của bao lớp cha anh đi trước. Đứng trước những trang sử vàng ấy, chúng tôi tự hứa sẽ sống, học tập và cống hiến hết mình, tiếp nối ngọn lửa vinh quang để xây dựng Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu đẹp và vững bền.



