NGƯỜI TRUYỀN LỬA CHO ĐỒNG ĐỘI SAU CHIẾN TRANH
Câu chuyện khắc họa vai trò của Phạm Thanh Tịnh trong việc khơi dậy tinh thần đoàn kết, ý chí vươn lên và niềm tin vào cuộc sống cho đồng đội sau chiến tranh.
Chiến tranh kết thúc, mỗi người lính trở về mang theo một hành trang khác nhau. Có người là những vết thương trên cơ thể, có người là ký ức đau đáu không nguôi, có người lại đối diện với khó khăn mưu sinh trong cuộc sống đời thường. Phạm Thanh Tịnh hiểu rất rõ điều đó, bởi ông cũng là một người lính trở về từ chiến tranh với đầy đủ những mất mát hữu hình và vô hình.
Chính vì vậy, trong vai trò cán bộ Hội Cựu chiến binh, ông luôn trăn trở làm sao để đồng đội không cảm thấy bị bỏ lại phía sau khi tiếng súng đã im. Với ông, chăm lo đời sống tinh thần cho cựu chiến binh quan trọng không kém việc hỗ trợ vật chất.
Phạm Thanh Tịnh thường xuyên gặp gỡ, thăm hỏi những đồng đội cũ, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn, sức khỏe yếu hoặc sống khép mình. Ông không đến để an ủi suông, mà để lắng nghe. Nhiều câu chuyện được kể ra sau những khoảng lặng dài, nơi người lính già lần đầu tiên dám nói về nỗi đau mà họ giấu kín suốt nhiều năm.
Ông khơi gợi lại trong họ tinh thần đồng đội năm xưa – thứ từng giúp họ vượt qua bom đạn. Ông nhắc rằng, nếu đã cùng nhau sống sót qua chiến tranh, thì không lý do gì lại gục ngã trước những khó khăn của đời thường. Những lời nói ấy không mang tính giáo huấn, mà xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc của một người cùng trải.
Không ít cựu chiến binh, nhờ sự động viên kiên trì của ông, đã dần hòa nhập lại với cộng đồng, tích cực tham gia sinh hoạt hội, mạnh dạn phát triển kinh tế gia đình. Mỗi sự thay đổi tích cực của đồng đội đều khiến ông thấy ấm lòng, như thể ngọn lửa tinh thần năm xưa vẫn chưa bao giờ tắt.
Phạm Thanh Tịnh không coi mình là người dẫn dắt, mà là người giữ lửa. Ngọn lửa của niềm tin, của nghĩa tình đồng đội và của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Ông tin rằng, khi ngọn lửa ấy còn được truyền đi, thì thế hệ người lính năm xưa vẫn tiếp tục sống có ích cho xã hội hôm nay.


