Người truyền lửa cho thế hệ trẻ
Tại một bản vùng cao thuộc Lai Châu, bà Mùa Thị Dính được xem như một “người kể chuyện của bản”.
Thời trẻ, bà là thanh niên xung phong, từng trải qua những ngày tháng gian khổ giữa rừng sâu. Bà đã đi qua những con đường đầy bom đạn, chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh.
Sau chiến tranh, bà trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về những năm tháng ấy chưa bao giờ phai nhạt.
Nhận thấy nhiều thanh niên trong bản chưa hiểu hết về lịch sử, bà bắt đầu tham gia các buổi sinh hoạt, kể lại những câu chuyện của mình.
Những buổi tối, bên bếp lửa, bà ngồi giữa vòng tròn thanh niên, chậm rãi kể chuyện. Giọng bà không lớn, nhưng đầy cảm xúc.
Bà kể về những ngày gùi hàng qua rừng, về những đêm không ngủ, về những người đồng đội đã nằm lại.
Có lúc, giọng bà nghẹn lại. Nhưng bà vẫn tiếp tục:
👉 “Các cháu phải biết, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”
Thanh niên trong bản lắng nghe chăm chú. Có người lần đầu tiên hiểu được sự hy sinh của thế hệ trước.
Một bạn trẻ từng nói:
“Trước đây cháu không nghĩ nhiều, nhưng nghe bà kể, cháu thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn.”
Không chỉ kể chuyện, bà còn động viên thanh niên học tập, lao động, tránh xa tệ nạn.
Bà thường nhắn nhủ:
👉 “Các cháu không phải cầm súng như trước, nhưng phải giữ được tinh thần ấy.”
Dù tuổi cao, bà vẫn tham gia đều đặn các hoạt động. Mỗi câu chuyện bà kể như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm nhưng bền bỉ.
Người dân trong bản nói:
👉 “Bà không để quá khứ bị lãng quên.”
Câu chuyện của bà là minh chứng rằng: truyền thống không chỉ được giữ bằng sách vở, mà còn bằng những lời kể chân thành.



