Người Truyền Lửa Trên Đỉnh Đồi Cao
Câu chuyện kể về cuộc chiến đấu bảo vệ bầu trời miền Bắc trước sự oanh tạc của không quân Mỹ vào năm 1964. Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người chỉ huy pháo cao xạ, mà là hiện thân của sự bình tĩnh, quyết đoán và bản lĩnh thép giữa tâm bão bom đạn, người đã biến họng súng trở thành tiếng nói đanh thép của độc lập dân tộc.
Trong những ngày tháng 8 năm 1964, vùng trời miền Bắc liên tục bị máy bay Mỹ bắn phá dữ dội. Tại trận địa pháo cao xạ trên đỉnh đồi cao, Chính trị viên Đại đội Nguyễn Viết Xuân luôn là người có mặt ở vị trí nguy hiểm nhất. Thời hoa lửa của anh không phải là những chuyến hành quân xa xôi, mà là những cuộc đấu trí, đấu lực căng thẳng với những phi đội máy bay hiện đại.
Trong trận chiến ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ ập đến với hỏa lực vô cùng ác liệt, hòng dập tắt trận địa của ta. Đại đội của Nguyễn Viết Xuân bị trúng bom, nhiều chiến sĩ hy sinh, pháo bị hư hỏng. Ngay trong lúc khói lửa mịt mù, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng ở vai và chân, nhưng anh vẫn gượng dậy, máu thấm đỏ cả quân phục. Anh bò từ khẩu đội này sang khẩu đội kia để động viên, chỉ huy bộ đội.
Thấy khẩu đội 3 đang do dự vì máy bay địch lao xuống quá nhanh, với tư thế đứng thẳng đầy uy nghiêm giữa làn đạn, anh hét lớn để át cả tiếng gầm rú của động cơ phản lực: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Câu nói ấy như luồng điện mạnh truyền vào trái tim mỗi người lính. Sự do dự biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Những họng pháo 37mm của đại đội đồng loạt nhả đạn, tạo thành lưới lửa dày đặc trên bầu trời. Máy bay địch bất ngờ bị trúng đạn, bốc cháy và lao xuống biển.
Dù bị thương thêm lần nữa vào bụng, Nguyễn Viết Xuân vẫn tiếp tục chỉ huy cho đến khi trận đánh kết thúc thắng lợi. Anh hy sinh sau đó do vết thương quá nặng. Anh ra đi khi mới 31 tuổi, để lại một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho ý chí chiến đấu của cả Quân đội nhân dân Việt Nam.
Thời hoa lửa của Nguyễn Viết Xuân là biểu tượng của tinh thần "quyết chiến, quyết thắng". Anh không chỉ chỉ huy bằng mệnh lệnh, mà bằng chính tấm gương hy sinh quên mình. Hình ảnh người chính trị viên với vết thương rướm máu, tay chỉ thẳng lên bầu trời, miệng hô vang mệnh lệnh đã trở thành một biểu tượng vĩnh cửu, nhắc nhở thế hệ sau rằng: Trong mọi hoàn cảnh khó khăn nhất, bản lĩnh và lòng dũng cảm luôn là vũ khí sắc bén nhất để chiến thắng.


