Người Truyền Tin Bên Bờ Sóng (1)
Người Truyền Tin Bên Bờ Sóng
Những chuyến hải trình của ông Đức và con tàu Không số năm xưa là một bản hùng ca về sự thầm lặng. Biển Đông trong ký ức của ông là những đêm đen kịt, nơi ranh giới giữa mặt nước và bầu trời tan vào nhau, và con tàu lầm lũi lướt đi như một bóng ma để tránh sự kiểm soát gắt gao của kẻ thù.Ông Đức là người giữ máy thông tin. Trong khoang tàu chật hẹp, nóng nực và nồng nặc mùi dầu, ông ngồi đó với chiếc tai nghe, lắng nghe những tiếng "tạch tè" của mã Morse – thứ ngôn ngữ của sự sống còn. Có những lúc tàu bị địch bao vây, ông đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế hủy máy, hủy tài liệu và cùng con tàu hóa thân vào lòng biển cả để giữ bí mật quân sự. "Biển rộng lắm, nhưng lòng người lính còn rộng hơn," ông cười, nụ cười hằn lên những vết chân chim của một người đã nếm đủ vị mặn mòi của đại dương.Giờ đây, ông Đức sống trong một ngôi nhà gỗ nhỏ ven biển. Ngày ngày, ông ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khơi xa nơi những con sóng bạc đầu xô vào bờ cát. Đôi tai ông, dù đã nặng hơn trước, vẫn như còn nghe thấy tiếng máy vô tuyến từ quá khứ vọng về.Ông thường kể cho đám cháu nhỏ nghe về những chuyến đi cảm tử, về những người đồng đội đã vĩnh viễn tan vào bọt sóng. Với ông, biển không bao giờ im lặng; mỗi con sóng vỗ bờ đều mang theo một lời nhắn nhủ từ quá khứ, rằng sự bình yên của biển cả hôm nay đã được đổi bằng máu và lòng trung kiên của những người con của sóng.



