Bài viết

Người Truyền Tin Qua Cánh Đồng Nước

Đà Nẵng08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, vùng ven biển Thái Bình vừa phải đối mặt với bão lũ, vừa chịu những đợt không kích đánh phá cầu cống và tuyến đê.

Lê Văn Tâm khi ấy là dân quân kiêm giao liên của xã. Công việc của ông là chuyển thư, mệnh lệnh và dẫn đường cho cán bộ qua những vùng đê ngập nước.

Mùa mưa năm ấy kéo dài, cả cánh đồng biến thành một biển nước mênh mông. Con đường làng chỉ còn lại những đoạn đê nhỏ hẹp nhô lên giữa dòng nước đục ngầu.

Ông Tâm thường phải đi vào ban đêm. Ông dùng một chiếc bè nhỏ làm từ tre buộc lại để vượt qua những đoạn ngập sâu.

Một đêm đầu tháng Chín, ông nhận nhiệm vụ khẩn: chuyển một bức điện quan trọng từ xã lên huyện để điều phối lực lượng cứu đê sau một trận bom phá.

Trời tối đen, mưa nặng hạt. Gió thổi mạnh khiến mặt nước dập dềnh như sóng biển.

Khi đi qua đoạn đê gần cánh đồng Bồ Xuyên, ông phát hiện một hố bom mới tạo thành ngay trên thân đê. Nước bắt đầu rò rỉ mạnh.

Nếu không báo kịp, cả vùng hạ lưu sẽ bị ngập.

Ông lập tức buộc bè vào cột tre, rồi lội nước băng qua đoạn đê sạt lở để lên bờ.

Đúng lúc đó, tiếng máy bay xuất hiện. Ánh sáng pháo sáng quét xuống mặt nước trắng xóa.

Ông Tâm nằm ép xuống bờ cỏ, giữ chặt bức điện trong áo.

Khi máy bay đi qua, ông tiếp tục băng qua vùng nước sâu để tới trạm liên lạc.

Bức điện được chuyển đi kịp thời, giúp lực lượng cứu đê điều động người và vật liệu ngay trong đêm.

Nhiều năm sau, ông Tâm vẫn nhớ như in cảm giác lạnh buốt của nước ngập và ánh pháo sáng phản chiếu trên cánh đồng mênh mông.

Ông nói rằng điều ông sợ nhất không phải bom đạn, mà là nếu chậm một chút thôi, cả làng có thể chìm trong nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn